Chương 45: (Vô Đề)

Editor: Min

Du Đại Tuấn ngồi trên sofa chịu thẩm vấn.

Cũng may người thẩm vấn hắn là ba Diệp, ít nhất thì vẫn dễ chịu hơn người ba còn lại.

"Hai đứa quen nhau như thế nào vậy?"

Du Đại Tuấn đưa quả quýt đã bóc vỏ cho Đào Diệp, rồi nghiêm túc trả lời.

"Cháu và bé... Tiểu Diệp là bạn học đại học, cùng một khóa ạ. Khi còn đi học hai chú đã nuôi dạy Tiểu Diệp xuất sắc như vậy, cháu có quỳ dưới quần em ấy cũng không có gì là lạ phải không ạ. Hồi học đại học cháu cũng có theo đuổi em, nhưng lúc ấy vụng về, toàn làm thành trò cười cho mọi người, nên không theo đuổi thành công còn làm em ấy sợ hãi nữa."

Đào Diệp không nói gì, anh yên lặng tách múi quýt để ăn. Quýt ba anh mua chua thật, khiến anh ăn mà nhăn cả mặt.

"Nhưng cháu cũng may mắn lắm ạ. Năm nay tình cờ gặp lại nhau trong đợt kỉ niệm thành lập trường, cháu lại mặt dày theo đuổi em ấy."

Đúng lúc Đào Tri Thu đang bưng khay trái cây lên phòng khách thì nghe thấy vậy, sắc mặt tối sầm.

"Vậy tức là nhiều năm nay cậu vẫn không từ bỏ ý định xấu xa đó hả ..."

Đào Diệp thấy câu ấy quá khó nghe, nên liền cắt ngang.

"Cha, sao cha nói câu cay nghiệt thế chứ."

Gì mà 'ý định xấu xa', mấy năm nay Du Đại Tuấn đâu có quấy rầy gì anh, cũng chẳng gây ra ảnh hưởng tiêu cực gì tới cuộc sống bình thường của anh cả. Chỉ là sau khi gặp lại thì theo đuổi hơi mãnh liệt, giờ tự nhiên lại bị mắng oan là sao.

Đào Tri Thu lại càng nhíu mày tợn.

"Vừa mới hẹn hò chưa được bao lâu mà đã bênh nhau rồi."

"Tri Thu à." Thời khắc quan trọng vẫn là chỉ có Diệp Tử mới có thể ổn định lại tình hình. Ông đặt khay trái cây xuống trước mặt hai đứa con, "Tiểu Du, con ăn trái cây đi."

Du Đại Tuấn vội vàng gật đầu, rồi ba Diệp nói tiếp.

"Con đừng căng thẳng, là người làm ba mẹ, các chú tuyệt đối không tính chia rẽ hai đứa... Chẳng qua là nhiều năm như vậy, đây là lần đầu chú nghe được Tiểu Diệp nói nó có người yêu, cho nên khó tránh được việc quan tâm nhiều hơn."

Du Đại Tuấn nghe thế thì chấn động, hắn còn tưởng rằng trong lòng Đào Diệp mình là nobody, không ngờ cũng là somebody, cho nên hắn vui chết đi được.

"Em ấy nhắc về cháu với chú ạ?"

Diệp Tử thấy nhóc này vui vẻ, thì bản thân cũng cười theo.

"Ừ đúng vậy, mới nãy còn khen con đó."

Du Đại Tuấn vui tới phát điên, lúc thì nhìn ba vợ tương lai, lúc thì lại quay ra ngắm bảo vật của mình, còn không dằn lòng được mà nắm tay Đào Diệp.

"Dạ không không, cháu có gì tốt đâu ạ. Em ấy mới tốt, em ấy là tốt nhất đó ạ."

Đào Diệp bĩu môi không thèm nhìn hắn, nhưng bản thân cũng không rút tay về, chỉ đành để yên cho hắn cầm.

"Anh bớt sến lại."

Đúng là cái con gấu ngựa ngốc này, da mặt dày ngang tường thành rồi.

Anh ghét hắn lắm lắm ý.

Hết chương 45.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!