Editor: Min
Du Đại Tuấn đứng đó cười khờ, nhưng trong đầu thì đang xoay vòng như lốc xoáy.
Người alpha trước mặt này hắn không phải không quá, mà là quá quen.
Đào Tri thu, một lão đại nổi tiếng trong giới y sinh toàn quốc, mấy năm nay Du Đại Tuấn đang đầu tư cho các công ty kỹ thuật sinh học, đều có liên quan không hề nhỏ tới Đào Tri Thu. Mấy năm trước Du Đại Tuấn từng gặp ông ấy mấy lần, còn đi ăn chung vài bữa cơm.
Nhưng mà, trong giây phút này thì mấy chuyện đó cũng chẳng quan trọng nữa.
Điều quan trọng nhất lúc này không phải xuất thân của Đào Tri Thu tốt ra sao, mà là Đào Tri Thu cũng họ Đào, Đào Diệp cũng họ Đào, hai người bọn ấy không chỉ trùng họ đâu.
Đào Tri Thu là cha ruột của Đào Diệp.
Thật lòng thì, giờ Du Đại Tuấn quả thật không có can đảm để lộ ra thân phận, lại càng không dám xung phong tự giới thiệu bản thân với người đàn ông lạnh lùng kia.
[Nhạc phụ đại nhân, xin hãy nhận của tiểu tế một lạy!]
Thế thì ngay giây tiếp theo có lẽ là đầu hắn sẽ lìa khỏi cổ mất. Vậy thì không được, hắn chỉ vừa mới được hẹn hò với người tình trong mộng thôi mà, còn chưa ăn trộm được Đào Diệp về nhà nữa. Bất luận thế nào thì Du Đại Tuấn cũng không thể ngã xuống vào thời điểm then chốt thế này được.
Suy nghĩ trong đầu óc hắn xới tung một vòng, nhưng bản lĩnh ngoài mặt thì chỉ là chớp mắt một cái.
"Chủ tịch Đào, không ngờ lại gặp ngài ở đây." Du Đại Tuấn đáp lại vô cùng nghiêm túc, cuối cùng vẫn khai thật, "Cháu không sống ở đây ạ, hôm nay cháu đi đón người yêu."
"Ồ."
Đào Tri Thu cũng không nghĩ nhiều, ông và chàng thanh niên đối diện không quá thân thiết, chẳng qua là đã hợp tác với nhau vài lần, ấn tượng về Du Đại Tuấn cũng không tồi.
Giờ hiếm có người trẻ nào mà lại trung thực, ổn định và khiêm tốn như cậu ấy. Tuy rằng nếu so ra thì không thông minh bằng con trai mình, nhưng tính cách lại không tệ.
Bởi thế nên ông mới có tâm tình mà chào hỏi người ta một câu.
Lúc nãy ông nghe vợ nói con trai cưng về nhà nên đã đi mua đồ ăn, hiện giờ cũng sốt ruột đi về, không có tâm trạng gì để xã giao với ai.
"Vậy để sau này có cơ hội lại nói chuyện nhé, giờ trong nhà còn đang chờ tôi để nấu cơm."
Mồ hôi lạnh của Du Đại Tuấn sắp chảy từ cổ xuống tới tận gót chân, hắn nghe thế thì liền nuốt nước bọt một cái, mặt mũi tươi cười gật gật đầu, còn nhiệt tình giúp ấn nút mở cửa tự động.
"Vâng vâng, ngài bận ngài cứ đi trước đi ạ."
Trời đất ơi, cuối cùng cũng tiễn được vị Đại Phật này đi rồi.
Tiếc là hắn đã vui mừng quá sớm.
Du Đại Tuấn còn chưa kịp thở phào, thì đã nghe thấy giọng nói của cục cưng hoa quế nhỏ nhà mình.
"Cha, sao cha đi mua đồ gì mà lâu thế, ba nói con đi ra đón .... Đại Tuấn? Sao anh lại ở đây, giờ còn chưa tới 12 giờ mà."
Ánh mắt kì quái đánh quá qua lại giữa hai người họ.
"Tiểu Diệp, con quen Tổng giám đốc Tiểu Du à?"
Nụ cười trên gương mặt Du Đại Tuấn cứng lại.
Tiêu đời rồi, hóa ra hôm nay là trận chiến sống còn à.
Hết chương 43.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!