Chương 42: (Vô Đề)

[Ừ em cứ dành thời gian với cả nhà đi, anh hiểu mà, chiều 5 giờ anh qua đón em, tới lúc ấy em cứ ra ngoài là được, anh sẽ đậu xe ở cửa chờ em.]

Du Đại Tuấn gửi tin nhắn, chỉ cần nhận lại được kí hiệu ok của đối phương mà cũng có thể vui vẻ suốt một hồi lâu. Anh ngẩng đầu lên nhìn bản thân trong gương chiếu hậu, cười như đứa khờ vậy.

Cuối tuần này đúng dịp Đào Diệp được nghỉ liền sau ca đêm, trước đó anh đã nói với hắn rằng mình sẽ về nhà một chuyến. Du Đại Tuấn lập tức đồng ý, còn thừa cơ giành ngay cơ hội để được đưa đón người đẹp.

Điều này khiến Du Đại Tuấn rất tự hào. Nếu không phải nhà trong khu này quá khó kiếm, cư dân ở đây toàn người giàu có, chẳng có cái nhà nào bán cả, thì dù thế nào đi chăng nữa Du Đại Tuấn cũng phải giành được một căn để làm hàng xóm với bố mẹ vợ.

Hắn vui tới nỗi không ngồi yên được, giờ mới hơn 11 giờ 30 một chút, mà giờ hẹn thì là 5 giờ, nghĩa là còn tận 5 tiếng rưỡi nữa, ngồi không ở đây cũng chẳng có tác dụng gì. Du Đại Tuấn liền dứt khoát tắt máy xuống xe để đi dạo.

Không thể ngồi yên nổi, cứ như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than vậy. Hôm nay là cuối tuần, công ty cũng không cần hắn phải tăng ca, những công việc cần làm đều đã sắp xếp xong xuôi hết rồi. Hôm nay hắn dậy từ rất sớm, sớm quá chẳng có gì làm nên hắn đã ở trong phòng gym của nhà cả buổi sáng, sau đó đi tắm, tiếp đó mới hí ha hí hửng đi đến đây.

Hắn cứ tưởng đã tốn nhiều thời gian rồi, ai ngờ còn chưa tới 12 giờ trưa nữa.

Thời tiết dạo gần đây lại nóng, Du Đại Tuấn lại còn là người có máu nóng, mặc dù đã mặc áo ngắn tay và quần đùi nhưng hắn vẫn thấy rất nóng bức.

Hắn đi loanh quanh vòng vòng ở cái xe, được một lúc thì đưa chân ra đá vào lốp để kiểm tra áp suất, chốt lát sau thì vì quá chán mà ngó nghiêng tứ phía rồi đột nhiên hắn sững người tại chỗ.

Một vị alpha điển trai đang đi về phía này, dáng người cao ráo, khí chất lạnh lùng, làm người ta hoàn toàn bỏ qua việc ông ấy đang xách theo nào trứng nào rau, tay kia thì có sườn cùng cá tôm, nhìn mà cứ tưởng rằng đây là trình diễn thời trang giữa phố.

Du Đại Tuấn thấy sau lưng mình đổ một tầng mồ hôi, suýt nữa là ướt đẫm cả áo.

Hai người họ là ở hai phía hướng đối diện nhau, không thể nào mà tránh được. Chưa kể cái vóc dáng cao to như bước tường của hắn thì trốn vào cái chỗ nào được.

Trốn không nổi, thì chỉ còn cách đối mặt thôi.

Du Đại Tuấn lập tức ngoan ngoãn lại, hắn khiếm tốn khom người còn chà chà tay, tỏ vẻ cực kì thật thà nề nếp.

"Chủ tịch Đào trùng hợp quá, ngài tự mình đi chợ về rồi sao ạ."

Chủ tịch Đào nhướn mày, đôi lông mày đẹp đẽ giống người nào đó cong lên tạo thành một nét ngạc nhiên. Ông cũng cất giọng.

"Lại gặp nhau rồi Tổng giám đốc Tiểu Du, cậu cũng ở khu này à?"

Thực ra thì không phải cháu ở khu này, mà là cha vợ cháu ở khu này.

Trùng hợp ghê nhỉ, ha ha.

Đại Tuấn cười khờ.

Hết chương 42.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!