Editor: Min
Nghe vậy Diệp Tử cũng rất sửng sốt.
Ông Diệp hiểu rõ về đứa con lớn của mình.
Từ bé Đào Diệp đã có chính kiến, thứ hấp dẫn hơn cả khuôn mặt xinh đẹp của anh chính là trí tuệ. Anh cực kì giống người cha alpha của mình, thông minh và điềm tĩnh, cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy dáng vẻ mất bình tĩnh của anh.
Ông Diệp từng lén nói với bạn đời của mình về đứa con cả đáng yêu của họ, vừa là cảm thán lại vừa như là dự đoán về tương lai.
Có lẽ Đào Diệp sẽ giữ vững chủ nghĩa độc thân như từ trước tới nay, rồi trở thành một chuyên gia y học vĩ đại.
Dù là người làm cha làm mẹ thì ai cũng sẽ lo con mình sau này cô độc, nhưng chung quy lại họ vẫn luôn giữ trọn những lời chúc phúc đầy bao dung.
Nhưng ai mà ngờ, giờ ông Diệp lại nhận được tin Đào Diệp đang yêu được.
Nên ông rất quan tâm hỏi han.
"Đấy là người như thế nào vậy con?"
Đào Diệp gần như không chút do dự nào mà trả lời ngay.
"Là một người rất đáng yêu ạ."
Diệp Tử cảm thán, ông cũng từng trải qua tuổi trẻ, cũng có một khoảng thời gian yêu đương ngọt ngào. Đương nhiên hiểu được sự sát thương của từ 'Đáng yêu' kia to lớn tới cỡ nào.
Khi bạn bật ra một phản xạ có điều kiện nói ra hai chữ 'Đáng yêu' để nói về một người khác, thì điều đó chứng minh rằng, bạn đã yêu người ấy tới mức chẳng thể buông tay được nữa, chẳng còn tìm được từ nào vừa vặn hơn để chứa đựng tình cảm của mình nữa rồi.
Cho nên ông Diệp không hỏi nữa, chỉ nhìn vào đôi mắt đang sang lấp lánh của Đào Diệp, rồi nghe anh vui vẻ giới thiệu.
"Anh ấy tên là Du Đại Tuấn, là một alpha, vóc sáng rất cao lớn ạ, nhưng lại là người rất tinh tế. Anh ấy rất quan tâm chăm sóc con."
Diệp Tử nghe đến đó thì khẽ nhíu mày, ông nhấn mạnh.
"Chỉ đơn giản là quan tâm chăm sóc thì không thể coi là ưu điểm gì đâu con yêu à, đối với người mình yêu thì chuyện quan tâm chăm sóc chính là điều cơ bản, không phải điểm cộng."
"Con hiểu mà ba, ba phải tin tưởng con, con sẽ không vì tình yêu mà trở nên mù quáng đâu ạ."
Hiếm khi nào mà Đào Diệp lại lộ ra dáng vẻ mềm yếu như vậy trước mặt người ba beta của mình.
"Tạm thời không tính tới thân phận là người yêu của con, thì Du Đại Tuấn cũng rất xuất sắc đó ạ.... Anh ấy và con là bạn cùng trường đại học, gia cảnh anh ấy giàu có, tuy nói là tiếp nhận sản nghiệp của gia đình, nhưng anh ấy có chí tiến thủ, không phải là loại ăn tàn phá hại. Anh ấy đối với ai cũng hòa nhà, là người rất tốt tình. Tuy là con một, nhưng lại biết chăm sóc người khác hơn cả con, không chỉ giỏi nấu nướng, anh ấy còn thường xuyên đưa cơm tới cho con, có thời gian rảnh là sẽ đưa đón con đi làm. Thực ra thì hồi còn học đại học anh ấy cũng có từng theo đuổi con, chỉ là hồi ấy bọn con còn trẻ, chưa đủ trưởng thành để kết nối, cho nên mới bỏ lỡ nhau ... Ba à, ba gặp anh ấy là sẽ hiểu, anh ấy chính là một người tốt như thế, cho dù là có phải là đang yêu con hay không phải là đang hẹn hò với con, thì anh ấy từ trước tới nay vẫn luôn là một người rất tốt."
Diệp Tử xoa xoa hai má của cậu con trai cưng, nở một nụ cười dịu dàng ủng hộ anh.
"Đây là lần đầu tiên ba nghe con trai yêu quý của nhà mình lại khen một người tới cỡ vậy đó, đặc biệt người đó còn là một alpha."
Đào Diệp cứ thao thao bất tuyệt một lúc như thế rồi giờ anh mới nhận ra, liền bắt đầu ngượng ngùng.
Nhưng dù thế, anh vẫn kiên trì mà bảo vệ cho Du Đại Tuấn.
"Đấy là vì anh ấy tốt thật mà ba, ba mà gặp anh ấy ba cũng sẽ thích anh ấy thôi ạ."
Ba anh yêu chiều gật gật đầu.
"Vậy con tính toán xem khi nào thì đưa cậu về nhà gặp mọi người được nhé."
"Dạ...." Cả người Đào Diệp mềm nhũn như quả bóng bị xì hơi, "Chuyện này, để rồi bàn bạc kĩ hơn đã ạ."
Anh phải nói như thế nào mới được đây?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!