Hôm nay Đào Diệp được nghỉ một hôm nên anh về nhà.
Anh là người địa phương, ngoại trừ đợt đi du học, thì anh vẫn luôn sống ở quê nhà.
Thế nhưng vì tính cách độc lập, cũng là để tiện đi làm, cho nên anh mới mua một căn hộ nhỏ gần nơi làm việc, bình thường phần lớn thời gian cũng không về ở chung cùng ba mẹ.
Nhưng điều đó không có nghĩa là tình cảm gia đình họ không tốt, ngược lại hoàn toàn, gia đình họ vô cùng hạnh phúc.
Gia đình anh giàu có, hai người cha cũng rất tài giỏi, họ cùng nhau sáng lập nên một hệ sinh thái ngành y sinh học.
Nhưng vì Đào Diệp vốn là một người khiêm tốn, đồng nghiệp xung quanh anh chỉ biết trong nhà anh làm kinh doanh riêng, chứ không biết thực ra anh là một thiếu gia của tập đoàn dược phẩm.
Huống hồ, tuy rằng anh tốt nghiệp ngành lâm sàng, nhưng nói đến chuyện quản lý hay điều hành công ty kinh doanh, thì thật sự anh không có hứng thú. May mà anh còn một người em trai beta có thể kế thừa gia sản, cũng không phải là không có người nối nghiệp gia đình.
Đào Diệp năm nay 35 tuổi, hai người cha của anh còn chưa tới 60, đối với tuổi thọ trung bình khoảng 200 như bây giờ, độ tuổi kết hôn trung bình là 78 mà nói thì nhị vị phụ huynh vẫn đang ở độ tuổi sung sức nhất.
Thậm chí nếu Đào Diệp đứng cùng người ba beta của mình thì trông còn chẳng giống ba con, mà giống anh em hơn.
"Tiểu Diệp đã về rồi đấy à! Mau vào đây ba xem còn nào, có phải con lại gầy đi rồi không?"
Ba beta của Đào Diệp tên đầy đủ là Diệp Tử. Trong mắt anh ba luôn là một người dịu dàng bảo bọc con cái, nhưng mà đôi khi ông cũng quá cưng chiều các con, chẳng bao giờ coi anh là người đã ngoài 30 là một người lớn.
Đặc biệt anh còn là omega duy nhất trong nhà, nên luôn được coi như ngọc quý mà nâng trên tay, chỉ sợ anh bị xây xát, hay có chỗ nào khó chịu là cả nhà xót xa muốn chết.
Đào Diệp bị ba kéo tay vào nhà rồi đánh giá cẩn thận từ trên xuống dưới mấy lần, mãi mới được thả ra.
"Lần này trông con ổn đó, giờ sắc mặt tốt hơn rồi. Dạo này con sao rồi, công việc đã thoải mái hơn chưa?"
"Công việc của con vẫn thế thôi ạ."
Đào Diệp đáp lời ba.
Bởi vì anh được chăm sóc nâng niu nên sắc mặt tất nhiên là tốt hơn rồi, gần đây Du Đại Tuấn chăm anh cứ như chăm búp bê vậy, ngoại trừ lúc đi làm, có thể nói mười ngón tay anh chẳng phải dính nước, ăn uống ngủ nghỉ có người hầu hạ, chỉ cần hưởng phúc thôi.
"Ba vẫn muốn nói câu kia thôi, công việc quan trọng, nhưng cũng phải chú ý đến sức khỏe hơn. Con đừng có ý mình còn trẻ mà cứ cứng đầu cứng cổ làm việc."
Đào Diệp theo bản năng phản bác lại.
"Con biết rồi mà, sao mọi người ai cũng nói con thế chứ."
Lập tức anh đã bị bắt thóp.
" 'Mọi người'? Sao con lại bảo là 'mọi người'?"
Vốn Đào Diệp còn định tránh không trả lời, chuyện yêu đương của anh chỉ mới bắt đầu không lâu, mấy hôm trước anh hẵng còn ôm cái suy nghĩ 'hôm nay có rượu thì hôm nay say' (*), chỉ muốn tận hưởng niềm vui trước mắt.
(*) nguyên văn là ''nghĩa bóng là sống cho hiện tại, mặc kệ ngày mai, không lo tương lại.
Nhưng vào chính khoảnh khắc này, anh lại không thể kìm được mà muốn chia sẻ điều này với gia đình thân yêu của mình.
"Thì là, gần đây con có đang hẹn hò."
Có hơi thích rồi.
Hết chương 40.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!