Hôm nay Đào Diệp đi tham dự lễ kỉ niệm thành lập trường nên không lái xe.
Dù có bằng lái, nhưng mọi khi anh vẫn chủ yếu di chuyển bằng các phương tiện công cộng. Giờ ăn cơm xong lại chuẩn bị về bằng tàu điện ngầm, thì Du Đại Tuấn đã gọi anh lại.
"Trời cũng tối rồi, giờ cậu về đến nhà thì muộn lắm. Nếu tiện thì để tôi đưa cậu về?" Vẻ mặt của Du Đại Tuấn rất nghiêm túc và đứng đắn, "Nếu cậu lo lắng về vấn đề an toàn, có thể chụp lại giấy tờ tùy thân và biển số xe của tôi rồi gửi cho bạn, hoặc là cậu cài đặt hẹn giờ báo động cũng được."
Hiện giờ dù ABO bình đẳng như nhau, nhưng những omega ở mặt sinh lý vẫn có phần yếu thế hơn nên cần được bảo vệ, việc cài đặt 'hẹn giờ báo động' khi đi ra ngoài cũng là để đảm bảo an toàn.
"Thật ra anh cũng không cần phải căng thẳng thế đâu." Đào Diệp bật cười, bữa cơm với bầu không khí hòa hợp chỉ vừa mới kết thúc, nên anh đã hạ độ cảnh giác của mình đối với alpha này xuống rất nhiều rồi, "Nếu không khiến anh bị muộn, vậy phiền anh rồi."
"Vẫn nên có cảnh giác." Alpha cao lớn ấy cũng cười theo, "Dù sao thì đám alpha bọn tôi cũng chẳng tốt đẹp gì."
Đào Diệp có hơi sửng sốt, anh không hiểu vì sao mình lại thấy những lời này rất quen.
___________________
Kết quả cuối cùng là vẫn không thể về nhà được.
Đào Diệp đột nhiên bị bệnh viện gọi thông báo phải tới tăng ca tại bệnh viện để hội chẩn cho một ca cấp cứu. Thế là sau khi anh vội vàng gấp rút chạy đến bệnh viện và xử lý xong xuôi mọi công việc, người alpha đó vẫn còn đang ngồi ở sảnh khoa cấp cứu chờ anh.
Thân hình của Du Đại Tuấn cao lớn, nhìn hắn ngồi co ro trên cái ghế nhựa của bệnh viện trông lại hơi đáng thương.
"Anh Du?" Đào Diệp vẫn còn đang mặc áo blouse trắng, trông thấy hắn thì kinh ngạc gọi, "Sao anh còn chưa về nhà nghỉ ngơi đi mà còn ở đây?"
"Tôi nghĩ cậu xong việc thì chắc cũng đã muộn rồi, không có xe thì đi lại sẽ bất tiện lắm cho nên tôi đợi ở đây rồi đưa cậu về luôn." Du Đại Tuấn đứng dậy, cái thân người cao của hắn che kín luôn ngọn đèn ở trên đầu, Đào Diệp giờ đúng trong bóng của hắn, giống như là được alpha này ôm vào lòng vậy, "Dù sao thì giờ giấc làm việc của tôi cũng linh hoạt lắm, đi sớm đi muộn gì cũng không quan trọng."
Đào Diệp nhướn mày.
Alpha này luôn đối xử rất ân cần với anh, lẽ ra anh nên lập tức từ chối dứt khoát, không để cho đối phương có bất kì một tia hy vọng hão huyền nào. Dù sao công việc của anh thật sự rất bận, mà giờ anh cũng hoàn toàn chẳng có một chút ý nghĩ gì về chuyện giải quyết vấn đề cá nhân cả. Hoàn toàn không cần thiết phải lãng phí thời gian và tâm sức của người khác vào một chuyện mà rõ ràng là không có kết quả.
"Chuyện này, tôi..."
"Chủ nhiệm Đào!"
Câu nói của Đào Diệp bị cắt ngang. Anh và Du Đại Tuấn cùng quay ra nhìn, liền thấy một bác sĩ khác cũng mặc áo blouse trắng đang cầm cái gì đó tiến lại gần đây.
"Bác sĩ Lưu, có chuyện gì vậy?"
"À, sắp tới là đầy tháng của con tôi, muốn mời anh tới tham dự tiệc đầy tháng cháu." Bác sĩ Lưu đưa thiệp mời, lại nhìn sang Du Đại Tuấn rồi khen, "Đây là người yêu của chủ nhiệm Đào sao? Anh giấu kĩ quá đấy, hai người cùng tới uống rượu nhé."
Anh ta vừa nói vừa dúi thiệp mời vào tay Du Đại Tuấn, còn chưa để Đào Diệp giải thích rõ ràng thì đã vội vội vàng vàng đi mời những người đồng nghiệp khác.
"Cái này......"
Du Đại Tuấn nhìn tấm thiệp màu đỏ trong tay mình rồi lại nhìn sang Đào Diệp, chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy Đào Diệp nhỏ giọng giải thích.
"Anh không cần để ý đâu, cái người này mấy năm gần đây tổ chức tiệc rượu suốt, cứ mặc kệ đi."
Du Đại Tuấn lại hỏi.
"Thế cậu có đi không?"
Đào Diệp gật đầu theo bản năng, rồi lại giải thích.
"Tôi không còn cách nào, dù sao thì tôi với anh ta cũng là đồng nghiệp, vẫn phải giữ thể diện thôi."
"Vậy tôi cũng đi." Tâm tư của alpha này rõ ràng đến mức chẳng khác nào Tư Mã Chiêu (*), "Đến hôm đó tôi sẽ tới đón cậu."
(*) 'Lòng dạ Tư Mã Chiêu, người qua đường cũng rõ ' là một câu thành ngữ Trung Quốc, ám chỉ âm mưu quá rõ ràng, ai cũng có thể nhìn thấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!