Chương 38: (Vô Đề)

Du Đại Tuấn đang nấu cháo.

Những dòng điện ngắt quãng từ vòng ức chế khiến hắn vẫn duy trì được sự tỉnh táo và lý trí ở mức độ cao nhất.

Thứ kim loại lạnh lẽo siết chặt quanh cổ, làm cơ thể to lớn của hắn giống như một con thú hoang đã được thuần phục.

Rất ít người biết được rằng việc vòng ức chế này thành công đưa được ra thị trường, cũng có sự hậu thuẫn của Du Đại Tuấn.

Hắn dùng tài sản cá nhân để đầu tư vào công ty sinh học có liên quan, cung cấp tài chính cho việc nghiên cứu và sản xuất, ngay cả cái mà hắn đang đeo hiện tại cũng là hàng mẫu cao cấp nhất do hãng cung cấp miễn phí.

Là một alpha, hắn đường như chưa từng cảm nhận được sự bất công ở trong cuộc sống.

Thân hình hắn cao lớn, uy nghiêm, thậm chí là còn hơi hung hãn, từ nhỏ đến lớn đều là một người đặc biệt giữa đám đông. Thường thì là người khác tránh né hắn, hắn chưa từng phải lo lắng hay sợ hãi.

Chả có ai ngu lại đi bắt nạt một con gấu hung tợn cao tới 2 mét cả, hơn nữa gia cảnh của hắn cũng giàu có, tiêu xài hào phóng, nên những kẻ tới cũng chỉ là xun xoe lấy lòng.

Du Đại Tuấn biết bản thân mình không đủ khôn khéo, rất nhiều người muốn kiếm chác từ hắn. Nhưng hắn cũng chẳng bận tâm, cuộc sống của hắn vô cùng dư dả, không cần phải để ý mấy chuyện vặt vãnh đấy.

Hắn cứ nghĩ cuộc đời mình sẽ suôn sẻ mãi, lại chưa từng nghĩ cuối cùng lại vấp ngã thê thảm trong chuyện tình yêu.

Du Đại Tuấn động lòng vì một omega gần như là hoàn mỹ, những chẳng có cách nào chiếm được trái tim đối phương.

Người ta chả thích thú gì việc theo đuổi bằng tiền bạc, cũng không sự đeo bám phiền phức của hắn. Tuy rằng người ta hay nói O mạnh mẽ sẽ dễ xiêu lòng với A, nhưng định luật đó lại không có hiệu lực với Đào Diệp.

Không thích là không thích, ghét là ghét.

Thấy được sự chán ghét trong đối mắt xinh đẹp của đối phương, lần đầu Du Đại Tuấn cảm nhận được thế nào là tan nát cõi lòng.

Thế nhưng khi ấy hắn vẫn còn rất trẻ, vẫn chưa hiểu thế nào là phong độ và thể diện của một người quân tử, trở thành một kẻ gây ra rất nhiều tình huống gây rối, thậm chí còn suýt nữa là đã tạo thành đại họa.

_____________________

Du Đại Tuấn còn nhớ rất rõ cái ngày mà mình bế anh đi ra khỏi quán bar.

"Đã khuya thế này rồi, sao omega lại dám vào bar một mình cơ chứ!" Đó là lần đầu tiên hắn ôm người ấy chặt tới vậy, trong lòng lại toàn là lo lắng, "Nhóc tồi này."

Hắn căn bản không hiểu là vì sao đêm nay Đào Diệp lại mượn rượu giải sầu. Hắn yêu người ấy, nhưng lại chẳng hiểu gì về người ta, cũng không có cách nào để bước vào thế giới của đối phương.

"Bạn học Đào Diệp?" Đào Diệp khẽ động đậy là Du Đại Tuấn đã cảm nhận được người đang được ôm trong lòng, hắn vỗ vỗ lưng Đào Diệp, "Ký túc xá đã qua giờ đóng cửa rồi, nhà cậu ở đâu, để tôi đưa cậu về?"

"Về.... nhà?" Người trong lòng hắn phản ứng chậm chạp, khờ khạo lắc đầu, còn rúc sâu hơn vào lòng hắn, lí nhí nói không ngừng, "Tôi không về .... Không về nhà đâu, đừng đưa tôi về."

"Được được được, không về nhà không về nhà." Du Đại Tuấn ôm người ta chặt thêm chút nữa, hắn thấy trời càng ngày càng lạnh, omega lại không chịu được lạnh giống những tên alpha như hắn, nếu cứ ở ngoài trời thế này thì sẽ ốm mất.

Du Đại Tuấn quyết định, đưa người ta về căn hộ mình thuê bên ngoài để ổn định lại một chút.

Hắn thề rằng lúc đầu hắn không hề có ý xấu xa nào.

Nhưng khi hắn đưa nước mật ong tới để giải rượu, rồi lại tỏ tình trong lúc Đào Diệp vẫn còn đang say rượu, hắn còn lấy cả chiếc bookmark hoa quế mà mình tự làm ra để tỏ tình.

Rồi cả lần đầu tiên hắn ngửi được hương hoa quế nhẹ nhàng tỏa ra từ người ấy, hắn đã hôn đối phương mãnh liệt tựa lửa thiêu đốt.

Du Đại Tuấn nói: "Tôi có thể ... có thể đánh dấu em được không? Tiểu Diệp à."

Rồi chính vào lúc ấy, người đẹp vẫn còn đang chìm trong men rượu đã rơi một giọt lệ nóng bỏng.

Nó nóng tới mức khiến Du Đại Tuấn lập tức bừng tỉnh, hốt hoảng trốn chạy.

­­­­­­­­­­­­______________________

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!