Cũng may trên đường về nhà đã được ăn bữa cơm tình yêu, về đến nhà rửa mặt qua một chút là có thể nghỉ ngơi.
Đào Diệp mơ mơ màng màng ngủ 5 tiếng, tới lúc tỉnh dậy thì đã khoảng 2 giờ chiều rồi.
Anh mệt mỏi tắt điện thoại đi, rồi lại nhắm mắt rúc vào trong chăn, cảm thấy đầu có hơi nặng.
Xem ra cái việc đảo lộn ngày đêm thế này, cho dù đã trải qua bao nhiêu lần, thì anh vẫn chẳng quen nổi.
Tuy rằng trong công việc thoạt nhìn Đào Diệp luôn trông có vẻ điềm tĩnh và kiểm soát bản thân tốt, nhưng trên thực tế tính cách anh lại khá yếu đuối và nhạy cảm, chẳng qua là bởi vì tự tôn cao, cho nên bề ngoài anh luôn tỏ ra ra cứng cỏi như thép.
Anh cũng cảm thấy mệt mỏi, cũng sẽ tỏ ra yếu đuối, cũng có lúc thấy cuộc sống này thật khó khăn.
Cho nên trước khi chấp nhận mối tình này Đào Diệp cứ do dự mãi, anh thật sự lo rằng một khi Du Đại Tuấn phát hiện ra tính cách thật của mình, hình tượng của anh trong hắn sẽ hoàn toàn đổ vỡ.
Anh sĩ diện, không thể chấp nhận được việc bị gấu ngựa thối này ghét bỏ mình.
Rèm trong phòng ngủ của anh mấy ngày trước đã được Du Đại Tuấn tự đổi thành loại vải cản sáng cực tốt, chẳng biết là lấy ở đâu, tóm lại là chất lượng cản sáng của nó tốt hơn nhiều so với cái rèm mà Đào Diệp đặt ở trên mạng.
Mất đi ánh sáng từ màn hình điện thoại, cả phòng tối om, ngay cả giơ tay lên cũng chẳng thấy gì.
Nhưng giờ muốn ngủ tiếp thì cũng khó.
Dù sao cũng đã tiêu hóa hết sạch cốc chè hồi sáng rồi, giờ bụng đang reo ầm ầm, phải đi kiếm đồ ăn thôi.
Đào Diệp lảo đảo dậy khỏi giường, anh mặc bộ quần áo ở nhà rộng thùng thình, bước từng bước lắc lư ra khỏi phòng ngủ.
Đúng như dự đoán, lúc anh dậy thì người nào đó cũng đã ở đây rồi.
"Tư bản gian ác, anh lại trốn việc nữa rồi."
Mấy hôm trước Du Đại Tuấn dựa vào cái da mặt dày kia mà muốn quyền mở khóa cửa nhà anh, thỉnh thoảng lại chạy sang nấu nướng, ra vẻ đảm đang để mê hoặc anh.
Giờ Đào Diệp cũng không hiểu sao mình lúc ấy có váng đầu không mà lại mở xác nhận cho hắn, có lẽ là bị cái người này tính kế rồi. Cố tình hôn cho anh đầu óc choáng váng không chống đỡ nổi, mụ mị cả đi nên mới dẫn sói vào nhà thế này.
Đào Diệp trong lòng thì than thở oán trách, nhưng thực ra anh đang cực kì vui vẻ còn cố tình giẫm lên chân người ta.
"Sao em lại đi chân trần ra đây rồi?" Du Đại Tuấn bị dẫm lên dép thì cũng chẳng để ý, còn bế bổng người ta lên để má kề má, "Em tha cho anh đi mà, tên tư bản gian ác anh đây đã tạo ra bao nhiêu công ăn việc làm rồi, chẳng lẽ còn phải tự mình làm hết mọi việc sao? Anh chẳng có chí tiến thủ gì đâu, không gây rắc rối cho công ty của nhà mình là được rồi."
Năng lực kinh doanh của hắn bình thường thôi, chỉ là người giữ vững cơ nghiệp. Cũng may là số đỏ lại còn là người hào phóng, cho nên cuộc sống cũng thong dong.
Đào Diệp cũng ôm chặt lấy vai đối phương, ngoan ngoãn để hắn bế, rồi anh lại chọc chọc.
"Thật sự là cứ có cái gì đều bị anh hốt sạch rồi đó."
Du Đại Tuấn cực kì đắc ý.
"Chứ sao nữa."
Mà 'thứ tốt nhất trần đời' này còn đang trong vòng tay hắn đây.
Hết chương 33.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!