Chương 27: (Vô Đề)

Editor: Min

Đào Diệp đã từng lấy lý do là vì công việc bận rộn, để chặt đứt rất nhiều những kẻ theo đuổi mình.

Anh cũng không cho rằng đây là cái cớ gượng ép gì.

35 tuổi đã được làm tới chức Phó chủ nhiệm và Phó giáo sư, đằng sau những thành quả đó đều là tâm huyết mà anh đã hết lòng dốc sức.

Anh vẫn còn nhớ những năm đi du học, anh bận bịu đến nỗi ngày đêm đảo lộn. Nếu không phải tình cờ là trên đường tới phòng thí nghiệm và kí tức xá có một quán ăn mở cửa 24/24, thì anh cũng chẳng biết mỗi ngày ba bữa cơm của mình phải giải quyết sao nữa.

Dù hiện tại anh cũng chẳng rảnh rỗi gì.

Ngày thường thì phải ngồi ở phòng khám, đi thăm các phòng bệnh, làm phẫu thuật. Hàng ngày còn phải hướng dẫn sinh viên, làm nghiên cứu khoa học, chạy dự án. Ngày thường đã bận tối tăm mặt mũi, cuối tuần còn bị nhồi một đống các hội nghị học thuật.

Cho nên Đào Diệp thường nghĩ là, chỉ riêng chuyện công việc đã khiến anh bận tới chân không chạm đất, thì làm gì còn có thời gian mà yêu với cả đương.

Thế nhưng khi người yêu của anh lại là con gấu ngựa thối Du Đại Tuấn, thì Đào Diệp phát hiện tất cả những kế hoạch đã lên của anh trước đây đều thay đổi.

Tuy rằng anh vẫn cứ bận rộn như thế, nhưng người này cũng có thể luôn ở bên cạnh anh.

_____________________

"Em mệt rồi phải không, em uống chút trà giải rượu trước đã nhé."

Đào Diệp vừa bước ra khỏi buổi tiệc dành cho các chuyên gia, đã thấy alpha ấy đang đón mình.

Du Đại Tuấn cầm theo một cái cốc có ống hút, cái cốc 300ml mà nằm trong tay hắn lại như nước đóng chai.

Đào Diệp thấy buồn cười, nhưng trong mắt Du Đại Tuấn lại toàn là lo lắng, hắn chỉ sợ anh ngồi uống rượu xã giao quá nhiều.

"Em ổn, em chỉ uống một ly vang thôi."

Đào Diệp nói, anh chậm chạp đưa tay lên nhận cái cốc. Trà giải rượu thì không ngon, nhưng anh thích cảm giác được người ta quan tâm.

Trước kia anh đi công tác, mỗi lần tham gia vào những bữa tiệc thế này, anh chỉ có thể một mình đi ta hứng gió lạnh cho tỉnh rượu.

Ngành nghề nào cũng có các vòng tròn luẩn quẩn ở bên trong, rắc rối phức tạp, có muốn tránh cũng chẳng được. Cho dù là anh không thích không muốn, cũng không thể tách biệt mình với những mối quan hệ ấy.

Có đôi khi anh sẽ đi lang thang vô định trên các con phố của những thành phố xa lạ ất, chỉ cả thấy mình cô độc mà vô vọng. Giống như hình bóng thiếu niên nhiệt huyết của khi xưa đã gần như hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại thân xác của một người trưởng thành đầy mệt mỏi.

Thế nhưng bây giờ đột nhiên lại có người chờ đợi anh, giống như anh cũng đã có được một ngọn đèn sáng cho riêng bản thân mình.

Đào Diệp uống hết cốc trà, cũng giống như uống hết nỗi khổ chất chưa, anh không nhịn được mà trêu chọc hắn.

"Sao ở đâu em cũng thấy anh nhỉ, có tiền tốt thật đấy."

Du Đại Tuấn dẫn anh về căn phòng suite mà hắn đã đặt từ sớm, nghe câu ấy thì còn có phần tự hào.

"Là niềm vinh hạnh của anh."

Nếu Đào Diệp thích những đồng tiền dơ bẩn của hắn, vậy không còn gì tốt hơn được nữa.

Hắn chỉ cần Đào Diệp thấy thoải mái hơn một chút là được.

Hắn cảm thấy mỹ mãn rồi.

Hết chương 27.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!