Nước mắt của Đào Diệp đã dọa cho Du Đại Tuấn sợ cuống cả lên.
Hắn đâu có nỡ để Đào Diệp khóc.
Hắn không sợ việc omega này ghét bỏ mình, ghê tởm mình, cho dù hắn có đau lòng, nhưng chẳng nỡ nặng lời với đối phương lấy một câu.
Nhưng cho dù là như thế, hắn vẫn muốn hỏi rõ ràng, có chết cũng phải rõ ràng.
"Chắc không đến mức là nhìn thấy anh mà sợ tới mức rơi nước mắt chứ."
Du Đại Tuấn có tình tự giễu bản thân, có trời mới biết hắn muốn lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt Đào Diệp tới mức nào, chỉ là hắn sợ lại làm Đào Diệp khó chịu.
Dù sao hắn chính là một con gấu ngựa thô lỗ lại vụng về, chỉ biết làm mấy cái việc ngốc khiến người khác không biết nên khóc hay là cười.
"... Không phải mà." Giọng Đào Diệp vừa nghèn nghẹn lại ngượng ngùng, "Em ... em không biết nên nói thế nào mới phải."
"Vậy em cứ từ từ nói." Du Đại Tuấn trấn an anh, hắn vốn định cười nhưng lại sợ sẽ làm người ta gặp ác mộng như đã viết trong nhật ký, "Em yên tâm, anh sẽ cố gắng hết sức duy trì một nét mặt này không thay đổi, không khóc cũng không cười, để em không thấy phiền."
Hắn nói nghiêm túc như thế nhưng lại thường chọc cho người ta buồn cười tới nín khóc.
Sự căng thẳng và áp lực trong đáy mắt Du Đại Tuấn dần được thả lòng, cười vậy là tốt rồi.
"Trước tiên là em phải gửi lời xin lỗi tới anh, khi còn đi học em đã viết vào sổ nhưng lời không hay về anh." Đào Diệp nắm chặt lấy cuốn nhật ký tới nỗi bìa nhàu nhĩ cả, anh ngẩng đầu lên nhìn Du Đại Tuấn rồi lại cúi gằm, "Lúc đó anh nói anh theo đuổi em, nhưng cả ngày như tên cuồng theo dõi cứ đi kè kè theo em, khuôn mặt thì ngơ ngác ngốc nghếch, ai mà thèm để ý tới anh chứ."
Mấy lời anh nói đều là thật, cái chuyện màu sơn đỏ kia, cho đến tận bây giờ anh vẫn không thể quên nổi. Người biết thì hiểu là anh đang được tỏ tình, người không biết thì lại tưởng anh đang bị đòi nợ.
"Khi ấy còn trẻ, chỉ có mỗi nhiệt huyết, những cái khác anh còn chưa nghĩ tới." Du Đại Tuấn gãi gãi mũi. Thời điểm đó hắn cảm thấy phải là lôi luôn tim mình ra cho Đào Diệp xem thì mới là chân thành, giờ nghĩ lại thì cũng đúng là hơi ngốc thật, "Em không cần phải xin lỗi anh, đây là nhật ký của em, là thứ riêng tư, những điều viết trong ấy dù là gì thì cũng là chính đáng.... Đúng ra anh không nên đọc của em."
Nếu không phải là lúc đó bị ma xui quỷ khiến nên mở ra xem, thì có lễ vẫn có thể tiếp tục duy trì mối quan hệ mập mờ đã vất vả mới xây dựng nên, tiếp lừa dối bản thân rằng mình và Đào Diệp cũng có thể thành đôi.
"Liệu anh đừng nghĩ cho em nhiều như vậy được không?" Đào Diệp nhíu mày, "Anh luôn suy nghĩ cho em, giải vây cho em, chẳng lẽ bản thân anh không có ý kiến gì sao?"
Du Đại Tuấn có phần ngơ ngác: "Anh nên có ý kiến sao?"
"Đương nhiên là anh nên có rồi!" Đào Diệp vứt quyển nhật ký trong tay đi, anh nắm lấy cánh tay của Du Đại Tuấn, "Trước kia em đã từng viết những thứ xấu về anh, anh có bắt đầu chán ghét em không?"
"Sao có thể được chứ?"
"Vậy giờ đối với em, anh cảm thấy thế nào?" Đào Diệp hùng hổ hỏi dồn như nã pháo, "Là anh thích em? Muốn ở bên em? Hay là anh thấy nhàm chán nên muốn giải sầu, chỉ chơi đùa em cho vui thôi?"
"Đương nhiên là anh đang nghiêm túc rồi!" Du Đại Tuấn phản bác lại ngay, "Đã bao năm rồi nhưng anh vẫn luôn nhớ về em, đi theo em, muốn tìm cơ hội để theo đuổi em..."
"Vậy thì em đồng ý."
"Hả?"
Cái khuôn mặt khờ khạo của Du Đại Tuấn bị hoa quế nhỏ ôm lấy, anh cưng chiều vỗ nhẹ.
"Em cũng hơi hơi muốn nói về chuyện tình yêu rồi."
Nếu là nói với anh vậy thì càng tốt.
Hết chương 20.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!