Chương 2: (Vô Đề)

Trong cuộc sống đại học của Đào Diệp, có hai sự kiện đã khác sâu trong ấn tượng của anh ngoài chuyện học hành và bài vở, chuyện đầu tiên là gặp phải tên cặn bã kia, chuyện tiếp theo chính là được con gấu ngựa thối này theo đuổi điên cuồng.

Lúc trước đối với anh thì Du Đại Tuấn phiền kinh khủng, nhưng nhiều năm trôi qua thì những chuyện ấy và cả cảm xúc từng làm phiền anh cũng đã phai nhạt đi, thậm chí giờ khi nhắc lại về một số việc xảy ra hồi đó thì nó còn có vẻ khá là thú vị.

Ít nhất là khi anh cùng Du Đại Tuấn xem lại những tấm ảnh trong niêm giám của trường, bất luận là khi diễn thuyết, thi đấu ở đại hội thể thao, thì người ta đều khen anh hết lời. Trong lời nói của Du Đại Tuấn là sự chân thành tha thiết còn có cả ngưỡng mộ, khiến cho bản thân Đào Diệp cũng phải ngượng ngùng.

"Anh Du quá khen rồi, tôi cũng đâu có giỏi như lời anh khen đâu."

"Không phải đâu, là do tôi ăn nói vụng về không biết cách khen người khác."

Đầu Đào Diệp chỉ cao đến hơn vai Du Đại Tuấn, nhưng người alpha cao lớn này lại hơi cúi người xuống cười hiền với anh, hiền lành tới mức có phần đáng thương.

Nếu như năm đó alpha này cũng biết cách giữ chừng mực trong cách cư xử với omega như bây giờ, thì lúc trước Đào Diệp cũng sẽ không tránh hắn như tránh rắn rết.

"Cậu về nước nghỉ phép à?"

"Đâu có, sau khi tốt nghiệp tiến thì thì tôi đã về nước làm việc rồi."

"Sau khi tốt nghiệp tiến sĩ thì về nước sao?" Du Đại Tuấn lộ rõ vẻ tiếc nuối, "Vậy chẳng phải là đã về được mấy năm rồi sao? Tôi nghe bọn họ nói cậu rất được học viện coi trọng, tôi còn tưởng cậu sẽ ở lại bên đó luôn, không quay về nữa."

"Vốn là tôi cũng định thế, nhưng sau thì tôi đổi ý." Đào Diệp cũng không kể lại chi tiết những chuyện mà mình trải qua, anh cũng không hỏi Du Đại Tuấn rằng hắn biết được tình hình gần đây của mình là từ đâu, chỉ hỏi ngược lại, "Anh Du giờ đang giữ chức vụ gì?"

"Không dám gọi là 'giữ chức vụ' gì." Du Đại Tuấn cười, "Năng lực của tôi có hạn, học vấn cũng không phải cao, cũng may là có thể kế thừa sự nghiệp của ba, làm một số công việc kinh doanh nhỏ thôi."

"Vậy cũng rất tốt mà." Mọi khi Đào Diệp rất ghét những tên phú nhị đại luôn được cha chú che chở cho, nhưng đối với người thành thật và thẳng thắn như thế này, anh lại không thể nói gì khác được, "Tiếp nhận công việc làm ăn từ gia đình cũng là một con đường tốt."

"Cậu không chê là tốt rồi." Câu nói của Du Đại Tuấn làm Đào Diệp ngẩn ra, nhưng hắn lại hoàn toàn không nhận thấy điều ấy, "Không biết hôm nay cậu còn kế hoạch gì khác không, nếu tiện thì cùng nhau ăn một bữa cơm đơn giản thôi?"

Du Đại Tuấn là người đưa ra lời mời nhưng cũng rút lui một cách hợp lý, "Nếu cậu bận thì cũng không sao đâu, thêm phương thức liên lạc của nhau để sau có gì hẹn lúc khác cũng được."

Có lẽ là vì vẻ mặt của người alpha này luôn vô cùng chân thành, cho nên Chủ nhiệm Đào luôn luôn giữ khoảng cách với người khác giờ lại bị ma xui quỷ khiến thế nào mà khẽ dao động.

"Cũng được."

Lúc ấy Đào Diệp không hề biết, vào khoảnh khắc anh còn chưa kịp nhận ra, cái cây tình yêu trong tim anh đã khô héo từ rất lâu, nay lại âm thầm đâm chồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!