Chương 17: (Vô Đề)

Editor: Min

[Là anh muốn theo đuổi em, muốn được gắn kết bên em mãi mãi, cho nên em có sai bảo anh cũng được, bảo anh làm mấy chuyện lặt vặt cũng được, tất cả đều là cơ hội để anh có thể kề cạnh bên em. Anh vô cùng vui vẻ khi được chứng minh với em, rằng anh có năng lực và quyết tâm để cho em cuộc sống thoải mái vui vẻ. Đã là như thế, thì sao anh có lại có thể chê em phiền được chứ?]

Đào Diệp bị những lời đường mật của alpha này làm cho mê mẩn choáng váng, cả bữa ăn cứ mơ mơ màng màng.

Mà mà Du Đại Tuấn còn ân cần gắp đồ ăn nên anh mới không bỏ dở bữa ăn.

Cái tên alpha này đúng là gian xảo, toàn làm mấy món ăn mà anh thích, nên bác sĩ Đào thường chỉ ăn no bảy tám phần thì hôm nay lại không tranh khỏi có ham ăn thêm một chút, cho nên lỡ ợ hơi.

Anh hơi xấu hổ, nhưng trái lại Du Đại Tuấn thấy thế thì hình như còn rất vui vẻ.

"Có thể hợp khẩu vị em như vậy thật tốt quá, không uổng phí công sức anh nấu nướng rồi."

Rõ ràng mới vừa trước đó không lâu còn ở trong bếp nói mấy câu động trời như vậy, giờ lại cứ chẳng có chuyện gì mà thản nhiên tán gẫu với anh, chẳng hiểu sao Đào Diệp lại thấy hơi bực.

Anh giữ bộ mặt lạnh tanh bắt đầu thu dọn bát đũa mang vào bếp.

"Sao đang nói chuyện mà em lại giận thế?" Du Đại Tuấn căng thẳng đứng bật dậy đi theo sau, hắn gãi đầu cố gắng nén lại nỗi bất an trong lòng, "Em cũng biết anh mà, anh cục mịch không biết cách nói chuyện, nếu có lỡ làm em không vui, em cứ nói thẳng với anh nhé, đừng lạnh nhạt với anh, em lạnh nhạt với anh làm anh buồn lắm."

Alpha cao lớn vạm vỡ mà lại cúi đầu khép nép, ngoan ngoãn như cô vợ nhỏ, thì trái tim Đào Diệp có cứng như đá thì cũng thấy tội nghiệp xót xa.

"Sao năm đó em lại không nhận ra được là anh còn có cái tài này nhỉ!"

Đào Diệp nghiến răng nghiến lợi nói. Đây chính là alpha hồi đó từng dùng sơn đỏ viết lệnh truy nã dán để tỏ tình với anh đó! Làm Đào Diệp sợ tới mức cả tuần trời không dám ra khỏi nhà, lo bị người ta bắt về Hắc Phong Động để là áp trại phu nhân. (*)

(*) Hắc Phong động ''thường để ví như nơi ở của cướp thời xưa, còn áp trại phu nhân '' là vợ của thủ lĩnh băng cướp.

"Ngày ấy em còn chẳng thèm liếc anh lấy một cái, đương nhiên là em sẽ không biết được anh nghe lời em thế nào rồi." Du Đại Tuấn nói như đang dỗ trẻ con vậy, vừa nói vừa xắn tay áo, âm thầm giành lấy việc rửa bát trước, "Được rồi mà, em để đấy anh rửa cho, nhờ em ở bên cạnh trông anh nhé."

"Rửa bát thì có cái gì mà phải trông."

Nghe thấy lời phàn nàn của Đào Diệp, Du Đại Tuấn lại cười.

"Anh chỉ muốn tìm lý do để được ở bên cạnh em thôi mà."

Cho dù chẳng làm gì cả, chỉ cần người ấy còn ở trong tầm mắt mình là hắn đã thấy rất hạnh phúc rồi.

"Ai thèm ở cạnh anh chứ."

Đào Diệp nghe xong chịu không nổi mà nổi hết cả da gà, sau đấy anh kéo ghế lại ngồi xuống đó.

Dù sao anh chẳng phải làm gì, thế thì ngồi cũng được.

Còn lâu anh mới muốn ở bên cạnh hắn nhé.

"Anh rửa xong thì giúp em dọn sách!"

Phó chủ nhiệm Đào hung hăng sai khiến.

"Vâng vâng." Du Đại Tuấn vô cùng vui vẻ đáp lời, lại bị Đào Diệp cởi dép ra rồi khẽ đạp một cái.

Anh vui cái gì!

Đồ gấu ngựa thối đáng ghét.

Hết chương 17.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!