Đào Diệp đứng ở cửa phòng bếp nhìn Du Đại Tuấn bận bịu cứ như là nhà hắn vậy.
"Giờ mà làm canh hầm thì không kịp rồi, vậy anh sẽ làm canh rau chân vịt (1), thêm một ít sườn kho (2) và cà tím, em thấy được không?" Du Đại Tuấn nhìn qua những món vừa gọi ở bên ngoài về, vừa hỏi anh, "Em còn muốn ăn gì nữa không?"
"Cứ làm như anh nói đi."
Đào Diệp thích ăn sườn cũng thích cả cà tím, lại càng thích ăn các loại rau xanh, mỗi món mà Du Đại Tuấn gợi ý thì đều hợp ý anh, đương nhiên anh chẳng có chỗ nào để chê cả.
"Vậy được rồi." Du Đại Tuấn nhận được câu trả lời chắc chắn thì bắt đầu cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc chiếc áo len cashmere rồi đeo tạp dề lên, "Phiền em để áo khoác anh qua bên kia nhé, mặc nó thì không tiện làm gì."
Đào Diệp làm theo, áo khoác của Du Đại Tuấn vừa to vừa dày, chỉ có ôm thôi mà cũng thấy nó nặng trịch, anh ôm cái áo gần như là dài tới tận đầu gối mình. Alpha này không có dùng nước hoa gì cả, nhưng lại phảng phất một mùi hương ngọt ngào như có như không.
Đào Diệp hít vào một hơi, anh dường như ngửi được vị ngọt của mật ong.
Ngọt ngào, rất dễ chịu.
Đào Diệp híp mắt lại đầy say mê, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy làm thế này thật khiếm nhã nên vội vội vàng ném cái áo lên ghế, chẳng khác gì đang cầm phải củ khoai nóng bỏng tay.
Mãi tới lúc này, anh mới chợt nhận ra rằng mình đã để tâm tới cái tên alpha ngang nhiên bước vào và làm xáo trộn nhịp sống của anh nhiều trên mức bình thường.
Nhưng mà tại sao lại thế?
Rõ ràng là lúc trước anh né người này còn không kịp, chỉ hận không thể vạch ra một ranh giới rạch ròi.
Là do anh đã cô đơn quá lâu, hay là anh khao khát được có người bầu bạn.
Trong lòng Đào Diệp giống như bị buộc chì, giọng nói của anh cũng trở nên cáu kỉnh hơn. Anh quay lại phòng bếp, nói với alpha đang cố hết sức thể hiện bản thân kia.
"Này." Đào Diệp nghi hoặc hỏi, "Anh thật sự không cảm thấy em quá đáng à?"
Câu hỏi không đầu không đuôi này làm Du Đại Tuấn chẳng hiểu gì cả.
"Hả?"
"Em cứ tự tiện sai bảo anh làm mấy cái việc phiền phức đó, mà cũng chẳng có một danh phận gì nghiêm túc cả, anh không cảm thấy em thật sự rất phiền à?"
"Ầy, sao anh lại cảm thấy việc em bảo anh làm là việc phiền phức được." Du Đại Tuấn nghe vậy thì nở nụ cười, "Em để anh tới giúp em, được tham dự vào cuộc sống của em, đó chính là tạo cơ hội để anh thể hiện bản thân mình đó."
Dường như Du Đại Tuấn không ngại bảy tỏ ra những ý nghĩ thầm kín của mình, hắn vừa thái hành gừng tỏi, vừa thẳng thắn tâm sự với anh về nội tâm mình.
"Nếu đúng như em nói thì anh cũng chẳng phải người tốt đâu. Anh luôn tìm mọi cách để xuất hiện trước mặt em, tận dụng mọi cơ hội để được ở cùng với em, ý đồ của anh thì đồng nghiệp của em cũng đều rõ cả..."
Đào Diệp nhìn hắn mà chẳng nói lời nào, Du Đại Tuấn lại thẳng thắn thổ lộ với anh.
"Là anh muốn theo đuổi em, muốn được gắn kết bên em mãi mãi, cho nên em có sai bảo anh cũng được, bảo anh làm mấy chuyện lặt vặt cũng được, tất cả đều là cơ hội để anh có thể kề cạnh bên em. Anh vô cùng vui vẻ khi được chứng minh với em, rằng anh có năng lực và quyết tâm để cho em cuộc sống thoải mái vui vẻ. Đã là như thế, thì sao anh có lại có thể chê em phiền được chứ?"
Sao mà có thể không rung động được chứ? Tình yêu của alpha này rõ ràng là mãnh liệt và chân thành đến thế, hoàn toàn có thể thu hút được người trong lòng.
Không phải hay sao.
Hết chương 16.
(1) Canh rau chân vịt
(2) Sườn xào
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!