Chương 12: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đào Diệp đứng trước tủ quần áo đắn đo mãi.

Trời ơi, anh chẳng biết phải mặc gì cả.

Hôm qua anh đã định chỉ mặc một cái áo nỉ lông cừu và quần quần thể thao.

Nhưng mà trang phục của Du Đại Tuấn hôm nay lại quá trang trọng, cứ như là tham dự quốc yến vậy, nếu anh ăn mặc tùy tiện, thế chẳng phải nhìn rất là thiếu hài hòa à.

Đào Diệp với tay lấy bộ vest được cất trong túi chống bụi. Nhưng vừa mới kéo khóa ra, anh lại thấy có hơi kì cục.

Bọn họ chỉ đi dự tiệc mừng đầy tháng con của một người đồng nghiệp cũng không quá thân thiết, sao mà phải ăn mặc chải chuốt như chú rể là gì, thế chẳng phải là rất kì à?

Hơn nữa anh với Du Đại Tuấn cũng không phải mối quan hệ đặc biệt gì, hoàn toàn không cần phải tham khảo phong cách ăn mặc của đối phương.

Đào Diệp sau khi đã nghĩ được thông tỏ đạo lý này, cuối cùng anh lại cất bộ vest đó đi, đổi lại thành bộ đồ đã định mặc ban đầu.

Lúc mở cửa phòng ngủ ra, tự nhiên trong lòng anh lại hơi hồi hộp, cũng không hiểu là hồi hộp cái gì,

Kết quả mở cửa ra thì cái người đáng lẽ cần phải ngồi ngoan ngoãn ở ghế sofa giờ lại mất dạng, anh đang nghĩ muốn đi tìm thì nghe thấy có tiếng động dưới bếp.

"Sao anh đứng dưới này làm gì." Đào Diệp đi vào bếp thấy Du Đại Tuấn đã cởi áo khoác, chỉ mặc áo gile và áo len đứng trước cái bếp, vai rộng eo thon cứ như người mẫu, nhưng tay thì cầm nắp nồi, trông rất kì quặc, làm Đào Diệp có hơi bực, "Em bảo anh ngồi yên cơ mà, anh vào đây làm gì."

"Đào Diệp em thay xong đồ rồi à?" Du Đại Tuấn quay qua cười với anh rồi lại tập trung vào cái nồi, "Anh nghĩ em thay đồ xong xuôi rồi thì không nên động vào nồi niêu gì nữa, nhỡ lại bị bẩn. Vả lại em cứ chuẩn bị đồ đi, để anh tự lo mấy việc này, như vậy có thể ăn luôn không bị trễ việc."

Còn một nguyên nhân mà hắn xấu hổ không dám nói ra, đó là vì đây là lần đầu tiên hắn tới chơi nhà cho nên hồi hộp quá mà bị chuột rút, hoàn toàn không thể ngồi được nữa, cho nên đành tìm cái gì đó để làm phân tán sự chú ý của bản thân.

Hắn mải vui vì được Đào Diệp gọi lên nhà, hai chân cứ thế đi thẳng một mạch mà quên mất không cầm theo quà mà mình đã tỉ mỉ chuẩn bị từ trước, tất cả đều để trong xe hết. Giờ bảo xuống lấy thì ngại quá, hắn càng nghĩ càng ảo não, hắn sợ mình vừa mới vào nhà đã bị trừ điểm.

Giờ đã tới nước này, chắc chắc càng nghĩ nhiều thì càng thấy sai, Du Đại Tuấn cũng ngại không dám sờ lung tung vào đồ vật gì trong nhà, chỉ dám cởi áo khoác rồi vào bếp.

Vừa mở tủ lạnh là biết ngay Đào Diệp không hay nấu ăn ở nhà. Ngoại trừ một ít thực phẩm đông lạnh thì chẳng có gì hết, ngay cả cái vá chiên xào đồ hắn đang cầm cũng chưa tháo nilon.

Hắn lấy mấy quả trứng, cùng sủi cảo đông lạnh ra để làm sủi cảo chiên, giờ đang đổ trứng vào rồi đậy nắp vặn nhỏ lửa.

Mùi thơm của trứng và sủi cảo chiên thơm lừng bay khắp phòng, Đào Diệp cũng phải nuốt nước miếng.

Cái loại sủi cảo đông lạnh này rất bình thường, anh ăn nhiều tới ngán cũng chẳng thấy nó ngon ở điểm nào, thế nhưng sao hôm nay lại thơm thế nhỉ?

"Tủ lạnh của em trống trơn rồi, tối về mua thêm ít đồ để sẵn vào nhé."

"Bình thường em cũng hiếm khi nấu ăn ở nhà lắm, chẳng cần phải mua đâu." Đào Diệp mím môi, anh cảm thấy ngoại trừ công việc và chuyện học hành là mình còn giỏi giang một tí, thì trông về phương diện đời sống anh hoàn toàn không biết gì. So với tiêu chuẩn về omega trong mắt mọi người thì đúng là kém xa, nghĩ thế anh lại thấy không vui, "Dù sau thì em cũng không nấu, mua thì chỉ lãng phí thôi."

"Anh biết bình thường em rất bận, nhưng mà chuyện cơm nước thì không thể qua loa được." Du Đại Tuấn quay lưng về phía anh, bờ vai rộng lớn ấy làm Đào Diệp cảm thấy có chút an tâm, alpha này còn thản nhiên nói, "Xem ra chỉ mang cơm tới cho em vào ngày thường thì không được rồi, từ giờ cuối tuần anh cũng sẽ làm cơm cho em, em muốn ăn gì thì cứ nói với anh một tiếng là được."

"Vậy thì ngại lắm, anh cũng chẳng phải là gì của em" Đào Diệp lại mím cười, cả người đều cảm thấy mất tự nhiên, "Em cũng không phải loại người thích lợi dụng ăn không của người khác, tốt nhất là anh đừng có mà dùng viên đạn bọc đường ấy để mà làm hư em."

"Anh nào có dám làm hư em chứ."

Sủi cảo sau khi hấp thì trở nên trong suốt lẫn cùng lớp trứng vàng óng, được lật cẩn thận bày ra đĩa. Alpha nói đầy chân thành mà thẳng thắn.

"Là vì anh xót em, anh không muốn em phải chịu khổ."

"Ăn đi ăn đi, em đi rót sữa!"

Đào Diệp luống cuống lật đật chạy mất, còn làm rơi cả chiếc dép bông trên sàn.

Du Đại Tuấn cầm đĩa quay lại, thấy cái dép ở dưới sàn thì nhướn mày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!