Về đến nhà, Lương Tư Ý vừa ra khỏi thang máy đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, bao nhiêu mệt mỏi và đói khát sau một ngày dài bỗng chốc ùa về.
"Đói quá đi mất." Cô thay giày ở cửa, túi xách và áo khoác tiện tay vắt lên ghế, trên bàn đã bày sẵn một bát mì bò, thịt còn nhiều hơn cả mì.
"Mau rửa tay rồi ăn đi em." Diêm Thận rót một ly nước đặt lên bàn, rồi cầm túi xách và áo khoác của cô treo lên tử tế.
Lương Tư Ý ăn ngấu nghiến một hồi, còn sót lại vài miếng thịt bò không ních nổi nữa, cô đút hết cho Diêm Thận rồi mãn nguyện buông đũa nói: "Xong rồi, em đi tắm đây."
Diêm Thận bỏ bát vào máy rửa bát, lấy đĩa trái cây đã rửa sạch cắt sẵn ra, rồi lấy thêm một hộp kem đặt lên bàn trà cho Lương Tư Ý.
Cô tắm xong bước ra, trong nhà có sưởi sàn nên cứ thế để chân trần đi trên sàn nhà. Diêm Thận lại đứng dậy đi lấy dép cho cô: "Lại không chịu xỏ dép vào rồi."
"Trong nhà có lạnh đâu anh." Lương Tư Ý lý nhí cãi lại, nhưng vẫn không chịu xỏ dép mà nhảy tót lên người Diêm Thận làm "gấu túi", "Hơn nữa, chẳng phải còn có anh sao?"
Diêm Thận đỡ lấy mông cô, bế người đi về phía sofa. Lương Tư Ý ngồi d*ng ch*n trong lòng anh, cầm hộp kem trên bàn trà lên, phụng phịu: "Anh lại lấy ra sớm quá, chảy hết cả rồi này."
"Thế em có muốn ăn nữa không?" Diêm Thận bóp nhẹ eo cô, "Trời lạnh thế này, nếu không phải thấy dạo này em tăng ca vất vả, đến cả kem chảy anh cũng chẳng muốn cho em ăn đâu."
Lương Tư Ý chẳng có sở thích gì khác, chỉ có niềm đam mê bất tận với kem bất kể bốn mùa. Hồi còn đi học thì chưa thấy sao, giờ công việc bận rộn, ăn uống sinh hoạt thất thường, dạ dày không còn tốt như trước, thỉnh thoảng đến kỳ sinh lý còn thấy khó chịu.
Thời gian này Diêm Thận ở nhà nên kiểm soát lượng kem của cô rất gắt gao. Lương Tư Ý chẳng dám ho he gì thêm, vội vàng múc một thìa lớn đưa đến bên miệng anh: "Thế anh ăn cùng em một ít đi."
Diêm Thận cũng chẳng khách sáo, ăn một miếng rồi lại đòi ăn tiếp.
Lương Tư Ý về khoản này thì không được hào phóng cho lắm, cô vội vàng tống hết phần còn lại vào miệng. Răng bị buốt đến phát tê mà cô vẫn không nỡ nhả ra, ú ớ hồi lâu mới nuốt trôi, rồi lại nói đầy ẩn ý: "Ăn nhanh quá, cảm giác cứ như chưa được ăn ấy."
Diêm Thận vờ như không hiểu ám thị của cô, thiết diện vô tư nói: "Phần của tuần này hết rồi nhé."
"……."
Lương Tư Ý nhéo má anh, không chịu bỏ qua: "Ai hồi trước thề thốt với em, bảo sau này nhất định cho em cuộc sống tốt nhất? Giờ em đến hộp kem thứ hai còn chẳng được ăn, thế mà gọi là cuộc sống tốt à?"
Diêm Thận giả điếc, cầm điều khiển mở tivi lên bảo: "Chẳng phải em muốn xem bản chưa cắt của "Truy Tung" sao? Hôm nay anh nhờ Phùng Dương chép cho một bản rồi đây."
Hồi "Truy Tung" mới hot, Lương Tư Ý vốn chẳng hứng thú mấy với việc xem người quen đóng phim nên vẫn chưa xem bao giờ.
Cách đây không lâu, văn phòng luật có một thực tập sinh mới tên là Ngô Hiểu Hiểu.
Cô bé này ngày nào cũng nghe podcast phân tích bộ phim này lúc ăn cơm. Lương Tư Ý và Ngô Hiểu Hiểu ngồi gần nhau nên thường xuyên nghe cô bé than vãn rằng hậu kỳ phim cắt bỏ quá nhiều chi tiết, khiến nội dung có chỗ không liền mạch.
Lương Tư Ý nghe loáng thoáng cũng thấy tò mò, tranh thủ xem hết bộ phim thì thấy đúng là về sau có vài lỗ hổng thật. Cô tận dụng lợi thế "người nhà", tìm Diêm Thận hỏi xong nội dung chi tiết lại thấy hứng thú với bản gốc chưa cắt.
"Có bản chưa cắt thật sao?" Lương Tư Ý lúc trước chỉ tiện miệng nhắc đến, không ngờ Diêm Thận lại tìm về cho mình thật, nhất thời cô cũng chẳng màng đến kem nữa.
Diêm Thận bật máy chiếu, đĩa phim đã được đặt sẵn. Anh lấy chăn quấn lấy mình và Lương Tư Ý, lại kéo đĩa trái cây đến gần, thi thoảng lại đút cho cô một miếng.
Lương Tư Ý xem đến mê mẩn, thỉnh thoảng mới nhớ ra để ăn một miếng, cuối cùng cả đĩa trái cây đều chui tọt vào bụng Diêm Thận.
Bộ phim "Truy Tung" này là Diêm Thận theo sát đoàn phim từ đầu đến cuối nên chỗ nào có nội dung gì anh đều nhớ rõ. Đến đoạn nào đáng sợ, anh lại đưa tay che mắt Lương Tư Ý trước một bước.
Cô vừa sợ vừa muốn xem, cứ cố hé kẽ tay anh ra để nhìn trộm.
Bản chưa cắt tổng cộng có mười lăm tập, so với mười hai tập phát sóng trực tuyến thì đúng là nhiều chi tiết hơn hẳn. Lương Tư Ý dành cả một ngày cuối tuần để xem hết. Vì nội dung chưa cắt không được tùy tiện phát tán, thấy Ngô Hiểu Hiểu đặc biệt yêu thích bộ phim này, sau khi hỏi ý kiến Diêm Thận, cô bèn giả vờ như đã xem qua các bài phân tích trên mạng để giải đáp những chỗ khúc mắc cho Ngô Hiểu Hiểu.
Chuyện của Lương Tư Ý và Diêm Thận trong văn phòng luật không phải là bí mật, nhưng cũng không ai rỗi hơi đi tiết lộ cho nhân viên mới. Ngô Hiểu Hiểu không biết nội tình, chỉ nghĩ là tư duy của Lương Tư Ý thật tinh tế.
Lương Tư Ý cũng không dám nhận vơ công trạng, chỉ nói là mình cũng xem phân tích trên mạng rồi đúc kết lại thôi.
Cô sợ Ngô Hiểu Hiểu hỏi dồn quá mình lại lỡ lời, nên hằng ngày cũng không ở lại văn phòng lâu, cứ đến giờ tan tầm là xách việc về nhà làm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!