Chương 5: (Vô Đề)

Lớp học mới, bạn học mới cùng người bạn cùng bàn cũ, tất cả đều mang lại cho Lương Tư Ý một cảm giác khác lạ so với trước đây.

Tiết tấu của lớp chọn rất nhanh, hiệu suất cao, cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi linh tinh, suốt cả ngày đầu bút viết như muốn tóe lửa.

Tám giờ tối, tiết tự học thứ hai.

Vị giáo viên chủ nhiệm cả ngày không lộ diện cầm một xấp đề thi bước vào lớp. Thầy không nói nhiều lời thừa thãi, cầm phấn viết lên bảng ba chữ "Trương Đức Trung", rồi đứng bên bục giảng nói: "Chào các em, thầy là giáo viên chủ nhiệm kiêm giáo viên dạy Toán của các em trong năm lớp 12 này. Mấy màn giới thiệu bản thân cứ miễn đi, sau này muốn quen biết nhau thì các em tự liên lạc riêng.

Thời gian gấp gáp, nhiệm vụ nặng nề, tối nay chúng ta làm trước một bộ đề."

Thầy chia xấp đề trên tay làm bốn phần, ném cho những học sinh bàn đầu: "Truyền xuống dưới."

Lương Tư Ý học cả ngày trời, đầu óc đã bắt đầu ong ong, lúc cầm tờ đề trên tay, triệu chứng ấy chỉ có nặng thêm chứ không hề thuyên giảm. Cô dọn chồng sách cao ngất trên bàn xuống chân, bắt đầu vùi đầu vào giải đề.

Mùa hè ở Bình Thành đã dần trôi về những ngày cuối, trong lớp không bật điều hòa, những chiếc quạt trần trên đỉnh đầu quay vù vù tạo ra những luồng gió nóng.

Hai tiếng đồng hồ ngắn ngủi trôi qua như trong chớp mắt.

Lúc dừng bút, Lương Tư Ý không nhịn được liếc nhìn sang bên cạnh. Giấy thi của Diêm Thận rất sạch sẽ, những dòng chữ đen lấp đầy phần lớn các khoảng trống.

Cô xoa xoa cổ tay mỏi nhừ, mím môi rồi lại thản nhiên dời mắt đi.

Thật đúng là quá tội.

Sao giáo viên chủ nhiệm mới lại không dạy Sử cơ chứ?

Lương Tư Ý cảm thấy bị đả kích ghê gớm, lại thêm mệt mỏi sau một ngày dài, cô gục xuống bàn như bị rút hết sinh khí.

"Tan học rồi, hai cậu vẫn chưa về à?" Từ Hành thu dọn sách vở, thấy hai người họ vẫn ngồi yên bất động liền tò mò hỏi, "Hai cậu đều ở gần trường sao?"

"Phải, tôi ở không xa lắm." Lương Tư Ý lên tiếng đáp lại. Trong một ngày vừa qua, ngoài Diêm Thận ra, cô cũng chỉ mới quen được Từ Hành và bạn cùng bàn của cậu ta là Hướng Quỳ.

Một người đứng thứ hai cả lớp, một người đứng thứ nhất.

Cả ngày hôm đó Lương Tư Ý chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy hai học bá ngồi phía trước, đến một chút ý định lơ là cũng chẳng dám có.

"Vậy bọn tôi về trước nhé, hẹn gặp lại ngày mai." Từ Hành vắt cặp lên vai, "Hướng Quỳ, cậu nhanh chân lên chút đi."

Từ Hành là một kẻ nói nhiều, mới quen nhau buổi sáng mà cậu ta đã kể sạch cho hai người biết chuyện cậu ta và Hướng Quỳ vừa là bạn học cũ ở lớp chọn, vừa là thanh mai trúc mã của nhau.

Ngược lại, Diêm Thận và Lương Tư Ý đều ăn ý giấu nhẹm đi mối quan hệ của họ.

Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.

Lúc rời khỏi lớp, hai người cũng kẻ trước người sau, nếu không có tình huống đặc biệt thì tuyệt đối không đi cùng nhau.

Đêm đã về khuya, cổng trường không còn mấy học sinh. Lương Tư Ý băng qua đường, rẽ vào con hẻm nhỏ đối diện lối ra vào thì tình cờ chạm mặt Diêm Thận vừa bước ra từ tiệm tạp hóa.

Chẳng cần thiết phải chào hỏi.

Lương Tư Ý vờ như không thấy, tiếp tục bước tiếp.

Đường về nhà chỉ có một lối, Diêm Thận đi sau cách cô vài bước phía, túi nilon trong tay anh phát ra những tiếng sột soạt nhỏ vụn.

Nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng vẫn không nhịn được, Lương Tư Ý dừng lại trước cổng nhà, quay người nhìn anh: "Anh hà tất phải làm vậy?"

Diêm Thận cũng dừng bước theo. Ánh trăng sáng vằng vặc soi rõ đôi mắt đen láy và nét mặt hơi ngẩn ngơ của anh: "Cái gì?"

Lương Tư Ý chỉ vào túi nilon trong tay anh, nói: "Anh không ăn cơm ở nhà một bữa nào, bây giờ ngay cả đồ ăn đêm cũng phải mua ở ngoài, đôi khi tôi thật sự không hiểu nổi anh đang nghĩ gì nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!