Chương 43: (Vô Đề)

Hai người không ôm nhau quá lâu trước cửa khu nhà, Lương Tư Ý chậm rãi đẩy anh ra, không hỏi thêm những chuyện mà đôi bên đều đã rõ mười mươi. Cô nhìn anh, khẽ khàng hỏi: "Anh ăn gì chưa?"

"Anh ăn một chút trên máy bay rồi." Diêm Thận nói, "Em chắc là vẫn chưa ăn đúng không? Anh có đặt đồ ăn ngoài, chắc sắp giao tới nơi rồi."

Lương Tư Ý gật đầu nói: "Vậy mình lên lầu trước đi."

Khu chung cư cũ không lắp thang máy, nhưng Lương Tư Ý ở tầng ba nên cũng không ảnh hưởng gì nhiều. Lúc mở cửa, cô khựng lại vài giây, quay đầu bảo: "Anh đợi em mấy phút nhé, để em vào dọn dẹp qua một chút."

Diêm Thận khẽ cười: "Được."

Anh ngồi lên vali, nhìn những tờ quảng cáo mở khóa dán đầy tường. Mới xem được vài tờ, Lương Tư Ý đã mở cửa, đứng bên cạnh nói: "Xong rồi, anh vào đi."

Tuy là căn hộ một phòng ngủ nhưng không gian bên trong được phân chia rất rõ ràng. Phía bên trái lối vào là nhà bếp, nhà vệ sinh và phòng ngủ, diện tích tuy nhỏ nhưng ưu điểm là đều có không gian riêng biệt. Phía bên phải là tủ trang trí và bàn ăn, trên bàn có đặt máy lọc nước.

Lương Tư Ý lấy ra một đôi dép lê dùng một lần mua từ hồi mới chuyển nhà, lại hỏi: "Anh uống gì không? Có nước ngọt, cà phê và cả nước tinh khiết nữa."

"Nước tinh khiết là được rồi." Diêm Thận thay giày xong liền quan sát căn phòng. Phòng khách đặt một bộ sofa và bàn trà nhỏ, cạnh ban công kê một chiếc bàn làm việc cực lớn.

Trong cả không gian này, chỉ có khu vực quanh bàn làm việc là có dấu vết sinh hoạt rõ rệt nhất.

"Nước đóng chai hết mất rồi." Lương Tư Ý đi tới, đưa cho Diêm Thận một chiếc cốc dùng một lần, "Dạo này em bận quá, trong nhà cũng không có cốc sứ, anh dùng tạm vậy."

"Không sao đâu." Diêm Thận đón lấy uống hai ngụm rồi đi tới sofa ngồi xuống. Lương Tư Ý đứng ngẩn ra đó vài giây rồi cũng bước theo.

Căn phòng có chút yên tĩnh quá mức, Lương Tư Ý lên tiếng: "Anh có muốn xem tivi không? Ở đây có lắp máy chiếu."

Diêm Thận vốn không mặn mà gì với việc xem tivi, nhưng lại không muốn Lương Tư Ý cảm thấy gượng gạo, bèn gật đầu: "Cũng được."

"Anh muốn xem gì?" Lương Tư Ý hạ màn chiếu xuống. Bình thường cô cũng chẳng mấy khi dùng đến máy chiếu, tìm đi tìm lại mãi không biết nên mở cái gì, "Xem phim nhé?"

Diêm Thận đáp: "Được thôi."

Lương Tư Ý chọn đại một bộ phim điện ảnh vừa mới lên sóng trên ứng dụng phim ảnh. Trong phòng có tiếng động, cô cũng trở nên tự nhiên hơn nhiều, chủ động hỏi: "Sao anh không báo trước với em là anh sẽ tới Giang Thành?"

Chiều nay lúc cô đang trên tàu cao tốc về Giang Thành, anh vẫn còn nhắn tin với cô, bảo là vừa đi công tác từ chi nhánh về tới Thâm Quyến.

"Anh cũng mới quyết định đột xuất thôi." Diêm Thận nói, "Lúc em bảo em đi công tác về, anh vừa hay cũng đang ở sân bay, thấy có chuyến bay tới Giang Thành nên mua luôn."

Anh nói nghe thật tùy ý, nhưng hai thành phố dù sao cũng cách nhau ngàn dặm. Lương Tư Ý liếc nhìn anh một cái, hỏi: "Anh đi thẳng từ sân bay tới đây à?"

Anh gật đầu.

"Vậy anh đã đợi dưới lầu bao lâu rồi?"

"Cũng không lâu lắm." Người vừa nãy còn trêu cô tan làm muộn, lúc này lại nói, "Xuống máy bay đã chẳng sớm sủa gì, lại còn đúng giờ cao điểm nên tới được đây cũng muộn rồi."

Lương Tư Ý không nói thêm gì nữa. Nghe thấy tiếng chuông cửa, cô đứng dậy bảo: "Chắc là đồ ăn tới rồi."

Diêm Thận đặt đồ ở một nhà hàng Tây gần đó, vì không quá xa nên món ăn khi giao tới vẫn còn nóng hổi.

Lương Tư Ý lấy bát đũa từ trong tủ ra, vẫn là loại dùng một lần.

Diêm Thận buồn cười nhìn cô: "Có phải trong nhà em toàn là đồ dùng một lần không?"

Lương Tư Ý cũng có chút ngại ngùng, phân bua: "Bình thường em chẳng có thời gian nấu nướng, thỉnh thoảng mới dùng một chút, thế này cho tiện lại tiết kiệm thời gian."

Diêm Thận không nói gì thêm, rửa sạch tay rồi ngồi vào bàn. Lương Tư Ý ngồi đối diện anh, trong phòng bộ phim vẫn đang chiếu, hương thức ăn lan tỏa khắp nơi.

Đây là khung cảnh mà trước kia Diêm Thận có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!