Chương 34: (Vô Đề)

Chu Dật Phi đến Hoành Thành vào sáng sớm ngày hôm sau. Hôm qua nhận được điện thoại của Diêm Thận, cậu ta cứ ngỡ anh và Lương Tư Ý đã xảy ra chuyện gì.

Sốt ruột chạy đến nơi, cậu ta còn chẳng kịp về khách sạn mà xách thẳng hành lý lao tới phim trường.

"Sao thế, sao thế?" Chu Dật Phi tìm thấy Diêm Thận trong phòng nghỉ, "Chẳng phải còn mấy ngày nữa mới đến Tết sao? Sao Lương Tư Ý đã đòi về rồi?"

"Không có gì." Diêm Thận quay phim suốt cả buổi sáng, cổ họng cứ thấy khó chịu, anh cầm lấy lọ kẹo ngậm trên bàn đổ ra hai viên: "Đoàn phim quá…"

Anh suy nghĩ một chút, rồi lại hỏi: "Cậu có biết chuyện của Phương Minh Hạo và Vu Y không?"

"Vu Y á? Chẳng phải là nữ chính phim này của các cậu sao?" Chu Dật Phi nói, "Họ thì có chuyện gì, không phải cô ta đang xào nấu CP với Hồ Văn Vũ à, trước đó tôi còn thấy Lương Tư Ý xem video cắt ghép của hai người đó mà."

Diêm Thận lắc đầu bảo: "Cô ta và Phương Minh Hạo bên nhau nhiều năm rồi."

"Cái gì!" Chu Dật Phi trí tưởng tượng bay xa, "Lương Tư Ý không phải vì thấy CP mình chèo là giả, nhất thời không chấp nhận được nên mới đòi về nhà sớm đấy chứ?"

"…" Diêm Thận cầm tờ giấy ăn trên bàn ném thẳng vào người cậu ta, nhai nát viên kẹo rồi nói: "Gần đây Phương Minh Hạo cứ hay đến đoàn phim, hắn ta… nhân phẩm không ra gì."

Chu Dật Phi ngẩn người vài giây, hạ thấp giọng hỏi: "Hắn nhìn trúng Lương Tư Ý à?"

"Trước đó có gặp một lần ở đoàn, sau đó tôi toàn để Trương Đào ở lại đây." Diêm Thận thở dài một tiếng, nói, "Đoàn này so với đoàn của đạo diễn Phùng khác nhau xa quá."

"Đoàn lớn mà. Đoàn của đạo diễn Phùng lúc đó toàn là lính mới, mấy diễn viên các cậu tuổi tác lại xấp xỉ nhau, mọi người đều đồng lòng chỉ muốn đóng phim cho tốt, làm gì có thời gian đâu mà nghĩ đến mấy chuyện linh tinh này." Chu Dật Phi cũng thở dài, nói, "Đoàn phim đúng là không tiện thật, trước đó tôi cũng không nghĩ tới chuyện này, để Lương Tư Ý về sớm cũng tốt, nhưng hai người định tính sao đây?

Cậu thì ngày nào cũng bị kẹt ở đoàn, cậu ấy cũng sắp đi thực tập rồi."

"Cứ từ từ thôi." Diêm Thận nhìn dáng vẻ lo lắng của Chu Dật Phi thì khẽ cười: "Sao cậu còn cuống hơn cả tôi thế?"

"Gớm! Giờ lại bảo tôi cuống. Không biết lúc trước là ai vừa nghe tin trưởng bối ly hôn đã cuống cuồng bảo tôi nghĩ cách mời người ta đến đoàn phim, giờ lại quay ra bảo tôi cuống." Chu Dật Phi ném tờ giấy ăn ngược trở lại, "Đúng là làm ơn mắc oán."

Diêm Thận đón lấy tờ giấy đặt lại lên bàn.

Trương Đào vén rèm, đứng ở cửa nói: "Anh ơi, đạo diễn gọi anh kìa."

"Tôi sang ngay đây." Diêm Thận đứng dậy bảo, "Lương Tư Ý đặt vé xe chiều nay rồi, trưa nay cậu tìm chỗ nào đó, chúng ta cùng ăn bữa cơm. Cậu cứ về khách sạn trước đi, tôi xong việc sẽ gọi điện cho mọi người."

"Được, muốn ăn gì?" Chu Dật Phi hỏi xong mới sực nhớ ra, "Hỏi cậu thì có tác dụng quái gì đâu."

"…"

Chu Dật Phi vẫn đặt chỗ ở quán lẩu lần trước.

Lương Tư Ý sợ ăn cơm mất nhiều thời gian nên mang theo hành lý đến thẳng quán. Diêm Thận và Trương Đào đã ngồi sẵn trong phòng bao từ trước.

Hai người im lặng nhìn nhau một cái, rồi lại nhanh chóng dời mắt đi chỗ khác.

Sau khi nói chuyện xong vào ngày hôm qua, Diêm Thận phải vội vàng đến phim trường, quay tới tận nửa đêm mới về. Hôm nay anh lại ra ngoài sớm, cứ loay hoay mãi nên đến tận bây giờ hai người mới gặp được mặt nhau.

Diêm Thận nhớ lại lời Chu Dật Phi nói lúc nãy, không tránh khỏi cảm thấy phiền muộn. Anh nhất thời phân tâm, đưa đũa nhúng thẳng vào nồi nước lẩu cay đang sôi sùng sục.

Lương Tư Ý tinh mắt, nhưng chưa kịp nhắc nhở thì anh đã cho miếng thịt vào miệng.

"Khụ ——"

Diêm Thận bị vị cay nồng xộc thẳng vào cổ họng, anh quay mặt sang một bên ho dữ dội, vùng cổ và mặt đều đỏ bừng lên.

Lương Tư Ý rót một ly nước ấm đưa qua. Anh đưa tay ra quá nhanh, đầu ngón tay chạm vào ngón tay cô, anh giật mình buông lỏng, chiếc cốc rơi xuống bàn.

Hơn nửa ly nước ấm đổ hết lên quần của Lương Tư Ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!