Chương 32: (Vô Đề)

Lần đầu tiên Diêm Thận tiếp xúc với việc đóng phim là vào kỳ nghỉ Quốc khánh năm thứ hai đại học, anh đưa Chu Dật Phi đến một đoàn phim ở Thâm Quyến để thử vai.

Vì là một dự án lớn nên hiện trường thử vai rất đông người, ngay cả vai pháo hôi không có mấy câu thoại mà Chu Dật Phi nhắm tới cũng có đến mười mấy người cạnh tranh.

Diêm Thận không có hứng thú làm diễn viên, anh chỉ đi cùng Chu Dật Phi xếp hàng ở cửa. Chẳng bao lâu sau, hai nhân viên đeo thẻ đạo diễn đi ngang qua.

Khi đã đi được một đoạn, một trong hai vị đạo diễn quay đầu nhìn lại. Diêm Thận nhận ra ánh mắt của đối phương, khẽ gật đầu chào lịch sự.

Người kia bận việc nên cũng mỉm cười với anh một cái rồi không dừng lại lâu.

Đến khi Chu Dật Phi vào thử vai, vị đạo diễn quay đầu nhìn lúc trước mới hỏi cậu: "Cái cậu thanh niên xếp hàng cùng cậu ở cửa lúc nãy, hôm nay đến thử vai gì vậy?"

"Cậu ấy là bạn em, không phải đến thử vai đâu ạ." Chu Dật Phi nói thật. Sau khi kết thúc, phó đạo diễn Phùng Dương đã lưu lại thông tin liên lạc của cậu.

Không lâu sau đó, cậu ta nhận được tin nhắn báo đã trúng tuyển từ Phùng Dương, đồng thời ông ấy cũng hỏi xem có thể xin phương thức liên lạc của Diêm Thận hay không.

Lúc này Chu Dật Phi mới nhận ra đối phương có lẽ đã chấm Diêm Thận, cậu ta vô cùng phấn khích, vội vàng gọi điện cho anh.

Chỉ có điều khi đó Diêm Thận đang bận chuẩn bị cho cuộc thi, bản thân cũng chẳng mặn mà với việc đóng phim hay làm diễn viên. Sau này anh cũng nhận được vài cuộc điện thoại tự xưng là đạo diễn casting của đoàn phim này đoàn phim nọ, nhưng cuối cùng đều tìm cớ từ chối.

Hai năm đại học, thông qua tài khoản của Chu Dật Phi, Diêm Thận đã tiếp xúc với rất nhiều lời mời như vậy.

Thậm chí có một vài chương trình tuyển chọn tài năng cũng tìm đến anh, nói rằng sẽ đóng gói hình ảnh để anh trở thành thần tượng nổi tiếng, nhưng anh không mấy mặn mà với việc ra mắt làm diễn viên.

Diêm Thận tự thấy mình không xuất thân từ trường lớp đào tạo bài bản, lại chẳng biết chút gì về diễn xuất, cộng thêm tính cách đã quyết định làm gì là phải làm cho tốt, nên anh không muốn tùy tiện bước chân vào một lĩnh vực xa lạ.

Sau này để không bị làm phiền, anh đã giảm tần suất xuất hiện trong các video của Chu Dật Phi, cùng lắm chỉ góp giọng hoặc làm nền phía sau.

Cơ duyên nhận bộ phim "Cây Thanh Xuân" là vào học kỳ hai năm thứ hai.

Phó đạo diễn Phùng Dương, người từng kết bạn WeChat với Chu Dật Phi trước đó, đã tự mình lập một đoàn phim và đi phỏng vấn diễn viên khắp cả nước. Ông ấy cùng nhà sản xuất cũng có chuyến đi đến Thâm Quyến.

Diêm Thận đã đọc kịch bản, đối với vai nam thứ này anh cũng không hẳn là thích hay ghét, chỉ là trong một vài đoạn biên kịch mô tả, anh luôn nhớ về những chuyện trước kia.

Tuổi thanh xuân của ai cũng có nét tương đồng, và tâm tư khi thầm yêu một người cũng giống hệt như nhau.

Đọc kịch bản ròng rã suốt một tuần, cuối cùng anh vẫn từ chối Phùng Dương.

Phùng Dương không bỏ cuộc, lần này đến lần khác tìm anh ở Thâm Quyến, Diêm Thận cũng dần trở nên thân thiết với ông ấy.

Tuy chưa gật đầu đồng ý nhận vai nhưng thỉnh thoảng Phùng Dương đi ngang qua Thâm Quyến gọi anh đi ăn, nếu rảnh anh thường không từ chối.

Cuối tháng Tư, Phùng Dương đến Thâm Quyến công tác, sau khi bàn bạc với một trường trung học gần đó về việc vào trường quay phim, ông ấy hẹn Diêm Thận ra ngoài ăn cơm.

Diêm Thận hôm đó vừa khéo không có tiết nên lái xe qua đón ông.

Đường đi ăn hơi tắc, thấy cũng không còn xa lắm nên Diêm Thận đỗ xe vào chỗ trống bên lề đường rồi cùng Phùng Dương đi bộ đến nhà hàng.

Đi ngang qua một con phố "sống ảo" náo nhiệt, một chàng trai đeo máy ảnh trước ngực đột nhiên lao ra, cười nói: "Hello~ chào anh đẹp trai, tôi làm kênh video, tôi thấy anh rất đẹp trai và có khí chất, tôi có thể chụp cho anh vài tấm ảnh được không? Đây là tài khoản của tôi, anh có thể xem qua trước."

Vì Chu Dật Phi nên Diêm Thận không lạ gì những blogger nhiếp ảnh kiểu này, anh lịch sự nhìn qua tài khoản rồi mới nói: "Xin lỗi, tôi đang vội."

"Vội gì mà vội, chẳng vội chút nào cả." Phùng Dương giữ anh lại, nói với blogger: "Cứ chụp thoải mái đi, đẹp trai thế này thì nên chụp nhiều ảnh vào."

Diêm Thận không chịu nổi sự nhiệt tình của ông và blogger nên đành chụp vài tấm dưới sự hướng dẫn của đối phương. Anh không cố tình tạo dáng làm màu, cử chỉ vô cùng tự nhiên.

Thành quả cũng hoàn hảo như dự kiến, Phùng Dương nhìn ảnh cũng khen ngợi: "Đúng là người đẹp trai, chụp bừa cũng thấy đẹp."

Blogger cũng khen thêm mấy câu rồi hỏi: "Anh thật sự không phải minh tinh sao? Khả năng biểu đạt trước ống kính của anh còn cuốn hút hơn nhiều nghệ sĩ chuyên nghiệp đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!