Lương Tư Ý chẳng thể ngờ nổi ngày đầu tiên mình "đá chéo sân" đi làm lại gặp ngay thất bại thảm hại, cô chỉ mất vài phút để thức dậy và vệ sinh cá nhân.
Cô quơ đại một chiếc áo khoác, đến cả mặt cũng chẳng kịp lau, vội vàng chạy ra khỏi cửa.
Diêm Thận nghe thấy tiếng bước chân liền mở cửa, gương mặt anh vẫn còn dính nước, anh cười như không cười bảo: "Em cũng thật là không biết lạ giường nhỉ."
"…"
Lương Tư Ý thấy mặt nóng bừng: "Chúng ta cứ xuống lầu trước đã."
Xe đang đỗ ở bãi ngoài trời trước cửa khách sạn, Diêm Thận đã đặt trước bữa sáng, trước khi lên xe anh hỏi một câu: "Có bằng lái không?"
Lương Tư Ý nhìn biển số xe của anh, vẻ mặt có chút do dự nói: "Có thì có, nhưng tôi học bằng C1, chưa lái xe số tự động bao giờ."
"Em biết lái xe số sàn thì số tự động chẳng phải đơn giản hơn sao?" Diêm Thận kéo cửa xe ra trước, hơi thở phả ra làn khói trắng trong không khí lạnh: "Lên xe đi, tôi dạy em."
Lương Tư Ý nắm chặt chìa khóa, nghiến răng ngồi vào trong xe. Sau khi điều chỉnh ghế ngồi, cô duỗi chân về phía trước, cảm giác dưới chân hoàn toàn khác lúc tập xe khiến cô ngạc nhiên thốt lên: "Ơ?"
Diêm Thận liếc nhìn cô, chỉ vào nút khởi động bên cạnh, giải thích: "Xe số tự động không có bàn đạp ly hợp, em cứ đạp phanh rồi khởi động trực tiếp, vào số D, nhả phanh tay trước rồi mới từ từ nhả phanh chân."
Các bước rất đơn giản, nhưng Lương Tư Ý vẫn cầm vô lăng mà không nhúc nhích.
Diêm Thận thắt dây an toàn xong, đầy nghi hoặc nhìn sang.
Lương Tư Ý ái ngại nhìn anh, thành thật thú nhận: "Thật ra từ lúc lấy bằng xong tôi chưa hề động vào xe lần nào."
Diêm Thận chẳng biết nói gì hơn, anh đưa bữa sáng vào tay cô, chẳng chút cáu kỉnh mà bảo: "Xuống đi, đổi chỗ."
Lương Tư Ý vội vàng tháo dây an toàn xuống xe, vòng qua ghế phụ ngồi vào.
Diêm Thận mua hai phần ăn sáng, vốn dĩ đây là việc của cô, nhìn Diêm Thận một tay đặt trên vô lăng, Lương Tư Ý cũng thấy ngại nên không dám ăn uống quá thoải mái.
Đến phim trường, chỗ đỗ xe không còn nhiều, Diêm Thận lách sát vào một chỗ trống bên cạnh.
Lương Tư Ý thầm cổ vũ cho kỹ thuật đỗ xe siêu đẳng của anh, cầm bữa sáng bước theo chân anh: "Anh không ăn nữa sao? Ngon lắm đấy."
Diêm Thận xách túi, cúi đầu nhìn đồng hồ rồi bảo: "Lát nữa đi."
Dù đã nửa đêm nhưng người qua kẻ lại ở đoàn phim vẫn rất đông.
Diễn viên quần chúng tụ tập nghỉ ngơi trong một chiếc lều bạt, nam nữ chính có phòng hóa trang riêng, còn các diễn viên khác đều ở chung trong một cái lán lớn.
Lương Tư Ý đi theo sau Diêm Thận, nhìn anh làm tóc, thay đồ, hai chiếc bánh bao còn lại cùng cốc sữa đậu nành anh vẫn chưa kịp đụng đến.
Trên đường ra phim trường, Diêm Thận khẽ dặn dò: "Cứ đi theo tôi là được, đừng chạy lung tung, lát nữa Trương Đào sẽ qua đây cùng trông chừng."
Lương Tư Ý "vâng" một tiếng, ánh mắt cô dừng lại trên vết sẹo dài từ lông mày xuyên qua nửa khuôn mặt anh. Tay nghề của thợ hóa trang thật không tầm thường, nhìn gần thế này vẫn thấy sống động như thật.
Diêm Thận cởi áo khoác chắn tầm mắt cô, tiện tay nhét luôn cả điện thoại qua: "Phim trường cần giữ yên lặng, nhớ để điện thoại chế độ im lặng."
"Tôi biết rồi." Trên áo khoác có mùi hương nhàn nhạt, vành mũ mềm mại lướt qua mặt Lương Tư Ý, cô cuộn áo khoác vắt lên tay, lấy điện thoại ra tắt tiếng, rồi kiểm tra luôn cả máy của Diêm Thận.
Lúc chờ diễn, nhân viên hiện trường đang dọn dẹp bãi diễn, Lương Tư Ý theo đám đông đứng vào góc, quan sát Diêm Thận đứng giữa nhóm diễn viên quần chúng.
Hôm nay là cảnh quay ngoại cảnh kết hợp với võ thuật.
Nhân vật của anh bị trọng thương và bị kẻ thù truy sát, trong đêm tối vô tình ngã xuống hồ sâu.
Tiếng đao kiếm va chạm trong phim trường vang lên leng keng, Diêm Thận múa thanh trường kiếm, ban đầu vì bị trúng độc nên động tác của anh có phần nặng nề.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!