Nhờ có cái "phước" của Diêm Thận mà ngày đầu tiên khai giảng Lương Tư Ý đã ngủ quên mất tiêu. Cô đến cổng trường vừa vặn lúc sát giờ vào lớp, còn chưa kịp đặt chân vào phòng đã nghe thấy một trận than khóc thảm thiết vang lên từ bên trong.
"Không thể nào, thầy Vương ơi! Sao ngày đầu tiên đi học đã sắp xếp kiểm tra rồi ạ!"
Khung cảnh hỗn loạn vô cùng. Vương Lập Tân với tư cách là giáo viên chủ nhiệm cũng chẳng còn tâm trí đâu mà bắt bẻ xem ai đi muộn, nhờ thế mà Lương Tư Ý mới có thể nghênh ngang bước vào lớp.
Cô chọn đại một chỗ trống gần đó ngồi xuống rồi hỏi ngay: "Tĩnh Tĩnh, kiểm tra gì thế?"
"Kiểm tra khảo sát. Thầy Vương bảo năm nay trường Trung học số 3 có giám hiệu mới, định áp dụng chế độ phân lớp mới cho khối mình." Khúc Tĩnh đẩy gọng kính, "Một trăm người đứng đầu đợt khảo sát này sẽ được tách ra để chia vào hai lớp chọn, số còn lại vẫn giữ nguyên lớp cũ. Sau đó mỗi tháng sẽ có một kỳ thi lớn, cứ mỗi lần như vậy lại chọn ra một trăm người dẫn đầu vào lớp chọn, còn ai ở lớp chọn mà rớt khỏi top một trăm thì phải chuyển về lớp thường."
"Đi học thôi mà cũng làm như chương trình loại trực tiếp thế này, định quay show "Thanh xuân có bạn" bản lớp 12 đấy à?" Lương Tư Ý vừa nói vừa đưa mắt nhìn quanh lớp một lượt nhưng không thấy người mình muốn gặp, cô lại nói tiếp: "Nhưng nghe cũng đầy thử thách đấy chứ, không biết đề lần này có khó không."
"Ai mà biết được, dù sao cũng chẳng liên quan gì đến tớ, tớ cứ bình tĩnh ôn tập thôi, đỗ được một trường đại học chính quy kha khá là tốt rồi." Thành tích của Khúc Tĩnh thuộc dạng khá trong lớp thường, nhưng đặt vào bảng xếp hạng toàn khối thì lại không mấy nổi bật. "Nhưng cậu thì cứ thử xem sao, từ lúc phân ban đến giờ điểm số của cậu tiến bộ nhanh mà, biết đâu lần này lại có cơ hội xông pha vào lớp chọn."
"Cũng hên xui lắm." Thành tích của Lương Tư Ý vốn không ổn định cho lắm, lúc phong độ tốt thì có thể lọt vào top năm mươi toàn khối khiến ai nấy đều phải ngước nhìn, nhưng lúc sa sút thì cũng đủ để khiến thầy cô nhìn vào bảng điểm mà than ngắn thở dài.
Khúc Tĩnh xoa xoa đầu cô: "Thế thì cứ thuận theo ý trời vậy."
Lương Tư Ý thở dài một tiếng.
Sau khi kết thúc giờ đọc bài buổi sáng, cô đứng ở phía sau lớp, nhìn chằm chằm vào bảng danh sách chia phòng thi dán trên bảng đen mà thẫn thờ, đến mức Lâm Tây Tân đi vào từ cửa sau lúc nào cô cũng không hay biết.
"Nhìn gì mà chăm chú thế?" Cậu vỗ vào vai phải của Lương Tư Ý, nhưng người lại đứng ở phía bên trái.
"Danh sách chia phòng thi khảo sát." Lương Tư Ý đã bị cậu ta lừa không biết bao nhiêu lần, thế nhưng vẫn theo bản năng nhìn sang bên phải một cái rồi mới quay đầu lại bên trái.
Lâm Tây Tân đang ngậm một túi sữa giấy, đôi mắt đào hoa dù có cười hay không cũng đều rất cuốn hút: "Lại kiểm tra gì à, sao vừa khai giảng đã kiểm tra rồi."
Lương Tư Ý thu lại những tâm tư mơ mộng, lặp lại y nguyên lời Khúc Tĩnh vừa nói với mình, "Chiều nay bắt đầu kiểm tra luôn rồi."
"Gấp gáp thế cơ à." Lâm Tây Tân hút vài ngụm là hết túi sữa, tiện tay ném thẳng vào thùng rác. "Lên lớp 12 rồi mà còn bày đặt chế độ loại trực tiếp để chia lớp, nhà trường không sợ làm ảnh hưởng đến tâm lý học sinh sao."
"Thầy chủ nhiệm cũng bảo nhà trường sợ học sinh không chịu nổi áp lực của chế độ loại này, nên kết quả phân lớp cuối cùng vẫn dựa trên nguyện vọng của chính học sinh."
"Thế à, vậy trường mình cũng tâm lý đấy chứ." Lâm Tây Tân cười hỏi: "Vậy nếu cậu đỗ, cậu có đi không?"
"Tớ cũng muốn đi chứ." Lương Tư Ý trong việc học luôn rất nỗ lực, cô luôn tin rằng có thực lực mới có chỗ đứng, mới có thể theo đuổi những sự tồn tại vốn dĩ xa tầm với kia.
"Có chí khí." Lâm Tây Tân khẽ thở dài, "Chỉ có điều nếu cậu đi thật, tớ sẽ mất đi một người bạn cùng bàn tốt rồi."
Trái tim Lương Tư Ý khẽ bẫng đi một nhịp: "Sao cậu nói cứ như thể tớ sắp đi đến nơi rồi không bằng."
"Đùa tí thôi." Lâm Tây Tân cười nhạt, có vẻ như muốn nói lại thôi: "Hôm qua cậu…"
"Sao cơ?"
"Sao hôm nay cậu lại đi muộn thế? Dì không gọi cậu à?"
Nhắc đến chuyện đi muộn, Lương Tư Ý lại thấy bực mình, nhưng cơn giận này không thể nói rõ với Lâm Tây Tân được: "Tối qua tớ ôn tập muộn quá, sáng nay không nghe thấy chuông báo thức."
Hà Văn Lan buổi sáng cũng đã gọi Lương Tư Ý một lần, cô ậm ừ đáp lời rồi lại lăn ra ngủ tiếp, đợi đến lúc bà phơi quần áo xong quay lại mới phát hiện ra cô vẫn chưa dậy.
"Thế Diêm Thận không đợi cậu đi cùng à?" Lâm Tây Tân lại hỏi.
"Anh ta mà thèm đợi tớ chắc." Lúc Lương Tư Ý ngủ dậy thì Diêm Thận đã ra khỏi nhà từ lâu rồi, nghe Hà Văn Lan nói anh còn chẳng thèm ăn sáng ở nhà.
"Cũng đúng." Lâm Tây Tân hỏi đông hỏi tây một hồi vẫn chưa hỏi được điều mình muốn hỏi nhất, chính cậu ta cũng không phân biệt được là mình không dám hỏi, hay vì lý do nào khác.
Chỉ là khi nghĩ đến việc Lương Tư Ý giấu giếm mình, không tránh khỏi cảm thấy có chút để tâm, giống như thể mình đã vô hình trung thua Diêm Thận một ván vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!