Sáng sớm hôm sau khi Lương Tư Ý thức dậy, Diêm Thận đã lại rời nhà từ sớm.
Trong kỳ nghỉ dài hạn hiếm hoi này, cô dần hình thành thói quen lướt Weibo mỗi ngày. Vừa mở trang chủ ra, cô đã thấy Minh Duyệt chia sẻ một bộ ảnh hậu trường của phim "Ám Thám".
Đó là một đoạn video Diêm Thận đang cưỡi ngựa phi nước đại băng qua cánh rừng.
Do góc quay, vài giây đầu tiên chỉ thấy bóng lưng của anh.
Đến cuối video, khi tới bìa rừng, anh ghì cương dừng ngựa, nắm chặt dây cương ngoái đầu lại, để lộ gương mặt loang lổ vết máu, trông vừa tàn nhẫn vừa lạnh lùng.
Lương Tư Ý chưa lướt được bao lâu thì nghe thấy tiếng động có người xuống lầu, cô quay đầu lại, ngạc nhiên nói: "Chú Diêm, hôm nay chú không ra ngoài ạ?"
Sáng sớm Hà Văn Lan đã đi chợ, cửa phòng ngủ chính và phòng khách ở tầng một đều mở toang, phòng sách cũng im lìm, Lương Tư Ý cứ ngỡ trong nhà không có ai.
"Chú ở trong phòng sách xử lý chút việc." Diêm Dư Tân cả đêm không ngủ ngon, lúc này nhìn Lương Tư Ý, nghĩ đến những lời Diêm Thận nói, trong lòng vẫn còn chút mông lung sau cơn chấn động: "Tư Ý này…"
Lương Tư Ý khẽ đáp một tiếng.
Diêm Dư Tân lại chẳng biết nên mở lời thế nào, chỉ hỏi một câu: "Không có gì, mẹ con đi ra ngoài rồi à?"
Lương Tư Ý gật đầu, thấy sắc mặt Diêm Dư Tân không tốt, cô đoán chừng tối qua Diêm Thận đã nói gì đó với chú nên cũng không hỏi nhiều, đứng dậy vào bếp bưng bữa sáng ra cho chú.
Diêm Dư Tân không ăn được mấy miếng, chốc chốc lại nhìn Lương Tư Ý rồi thở dài.
"…" Lương Tư Ý không hiểu đầu đuôi ra sao, cũng từng hỏi riêng Hà Văn Lan, nhưng cả hai mẹ con đều không rõ ông rốt cuộc bị làm sao.
Ngày cuối tuần kết thúc, Diêm Dư Tân xốc lại tinh thần, thức dậy từ sớm.
Lương Tư Ý giúp Hà Văn Lan bưng cháo lên bàn, vừa mới ngồi xuống thì ngoài sân bỗng vang lên tiếng gọi: "Chú ạ, dì ạ, có nhà không ạ?"
"Ơi, có nhà đây." Hà Văn Lan chưa nghe ra là ai, đứng dậy đi ra ngoài, đứng ở cửa cười nói, "Là Tiểu Chu đấy à, sao con lại qua sớm thế? Diêm Thận không có nhà đâu."
Chu Dật Phi cũng cười bảo: "Con biết ạ, chuyến này con qua là để lấy ít đồ cho cậu ấy, lát nữa con còn phải đến đoàn phim một chuyến."
"Mau vào nhà đi con." Hà Văn Lan lấy dép lê cho cậu ta, cậu ta bước vào phòng khách chào hỏi Diêm Dư Tân và Lương Tư Ý.
"Ăn sáng chưa con?" Diêm Dư Tân hỏi.
"Dạ chưa ạ." Chu Dật Phi gãi đầu nói, "Hai ngày nay bận quá, bên cạnh Diêm Thận lại chỉ có mỗi một trợ lý, bao nhiêu việc lo không xuể, thế nên cậu ấy lại gọi con qua giúp một tay."
"Thế thì ngồi xuống ăn cùng luôn đi." Hà Văn Lan vào bếp lấy thêm bát đũa sạch, rồi lại nói, "Bận thế sao không thuê thêm người?"
"Thuê rồi ạ, trợ lý bây giờ cũng là tuyển tạm thời thôi, nhưng giờ tìm được trợ lý tốt không dễ, cậu ấy lại còn kén chọn nữa." Chu Dật Phi thở dài, nói tiếp, "Vả lại giờ cậu ấy chưa ký hợp đồng với công ty nào, nhiều việc cứ phải tự thân vận động, bên cạnh không có người chuyên nghiệp, cũng chẳng có người quen thuộc, ở đoàn phim cũng chẳng dễ dàng gì, nên đành phải tìm con giúp thôi."
Hà Văn Lan và Diêm Dư Tân đều không rành chuyện trong giới giải trí, chỉ ngồi nghe Chu Dật Phi nói.
Lương Tư Ý cũng ít khi tiếp xúc với những chuyện này nên nãy giờ vẫn im lặng.
Chu Dật Phi nói liến thoắng một hồi, bỗng nhiên quay sang nhìn cô: "Tư Ý giờ đang nghỉ phép ở nhà à? Không đi thực tập sao?"
Lương Tư Ý gật đầu nói: "Tớ đăng ký với trường thực tập phân tán, ra Tết mới bắt đầu."
"Ôi, thế thì đúng lúc quá." Mắt Chu Dật Phi sáng lên, cười nói, "Hay là cậu đi cùng tớ đến đoàn phim, giúp anh cậu một thời gian đi, cậu ấy trả lương cho cậu."
Lương Tư Ý bị ngụm cháo làm sặc ngay cổ họng, cô nghiêng đầu ho khù khụ, kinh ngạc hỏi: "Thế sao được, tớ có biết gì đâu, sẽ làm lỡ tiến độ công việc của mọi người mất."
"Công việc ở đoàn phim không khó như cậu nghĩ đâu, đơn giản lắm." Chu Dật Phi nói, "Chủ yếu là dạo này tớ bận thật sự, việc ở trường với ở công ty cứ dồn lại một lúc, không thì tớ cũng chẳng mở lời với cậu làm gì."
Lương Tư Ý vẫn còn chút do dự, nói: "Hay là cậu cứ bàn bạc với Diêm Thận trước đi, xem anh ấy nói thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!