Chương 20: (Vô Đề)

Bình Thành và Hoài Thành cách nhau không xa, đi tàu cao tốc chỉ mất hơn bốn mươi phút. Chuyến tàu sớm không quá đông người, sau khi lên xe, Diêm Thận đã đổi sang cùng toa với Lương Tư Ý.

Cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua nhanh chóng.

Lương Tư Ý giải quyết xong bữa sáng, quay sang nhìn người đang đeo tai nghe nhắm mắt nghỉ ngơi bên cạnh, vẫn có cảm giác ngỡ ngàng như đang nằm mơ.

Lúc sáng do chưa tỉnh ngủ lại thêm phần có lỗi, cô nhất thời bị Diêm Thận dọa cho sợ.

Mãi đến khi ngồi trên taxi ra ga tàu, Lương Tư Ý mới nhận ra, có lẽ không phải Diêm Thận không biết nói dối, mà chỉ đơn thuần là anh lo lắng cho cô mà thôi.

Cái người này, giá mà đừng biết nói chuyện thì tốt biết mấy.

Lương Tư Ý bị ý nghĩ của chính mình làm cho bật cười. Sợ anh phát hiện, cô vội quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tốc độ tàu rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đưa cô vào một khung cảnh quen thuộc.

Hoài Thành những năm trước vốn là một thành phố mỏ, vài năm gần đây do nhà nước chấn chỉnh, cộng thêm việc khai thác quá mức từ sớm nên ngành khai khoáng đã không còn vẻ phồn vinh như xưa.

Dù bộ mặt thành phố không sầm uất bằng Bình Thành, nhưng đây là nơi Lương Tư Ý lớn lên, vừa xuống tàu, cô đã đứng tại chỗ hít một hơi thật sâu.

Dạo gần đây dịch cúm đang nghiêm trọng, lại đúng dịp cuối năm nên ga tàu cao tốc là đơn vị trọng điểm về phòng chống dịch.

Diêm Thận thấy cô cứ hít hà không thôi, cũng kéo khẩu trang xuống ngửi thử, không khí toàn là mùi thuốc sát trùng.

"…" 

Anh đeo khẩu trang lại, nói: "Đừng ngửi nhiều, cẩn thận trúng độc đấy."

"Anh…" Lương Tư Ý định mắng anh là đồ không biết hưởng thụ không gian, nhưng nghĩ đến việc hôm nay coi như anh bỏ cả buổi học để đi cùng mình, cô liền nhịn xuống không lên tiếng: "Đi thôi."

Từ ga tàu cao tốc đến nghĩa trang mất hơn một tiếng đi xe, bà ngoại và bố của Lương Tư Ý đều được chôn cất tại đây.

Cô theo tập tục mọi năm của Hà Văn Lan, ghé vào cửa hàng nhỏ ven đường mua ít tiền vàng, lấy thêm hai chai rượu bố thường uống và loại bánh ngọt mà bà ngoại thích nhất.

Diêm Thận không đi vào cùng.

Lương Tư Ý đến viếng bà ngoại trước, sau đó mới đi tới trước mộ bố. Trên tấm ảnh, Lương Viễn Sơn nở nụ cười tươi tắn, vẫn còn rất trẻ, đúng như dáng vẻ trong ký ức của cô.

"Bố ơi, con đến thăm bố đây." Ban đầu Lương Tư Ý cứ ngỡ mình sẽ có rất nhiều điều muốn nói, nhưng khi thực sự đứng trước mặt bố, cô lại chẳng thốt nên lời.

Cô cúi đầu châm lửa đốt tiền vàng, rồi rót ba ly rượu đặt trước bia mộ.

"Con vẫn tốt, mẹ cũng tốt ạ. Mẹ bị ốm nên lần này chỉ có mình con đến thăm bố thôi." Lương Tư Ý lấy khăn giấy lau tấm ảnh trên bia mộ.

Trong ký ức của cô, Lương Viễn Sơn là một người vô cùng dịu dàng, dù bận rộn đến đâu cũng luôn dành thời gian bên cô, dạy cô vẽ trời, vẽ cây, vẽ tất cả những điều tốt đẹp trong mắt đứa trẻ Lương Tư Ý năm nào.

Lương Tư Ý lặng lẽ rơi hai hàng lệ, mãi một lúc sau mới đứng dậy chào từ biệt bố: "Bố ơi, có lẽ một thời gian nữa con mới lại đến thăm bố được, nhưng bố yên tâm, con sẽ học tập thật tốt, không phụ sự kỳ vọng của bố và mẹ."

Cô hít một hơi sâu, lau đi nước mắt, thu dọn rác dưới đất.

Khi đi đến bậc thềm, Lương Tư Ý nhìn thấy Diêm Thận đang ôm hai bó hoa đứng giữa nắng vàng.

Anh bước nhanh đến trước mặt cô, thấy đôi mắt đỏ hoe của Lương Tư Ý, anh rũ mắt nói: "Tôi đã đến tận đây rồi, tiện thể cũng vào viếng bà ngoại và chú một chút."

Trong lòng Lương Tư Ý dâng lên một luồng ấm áp xót xa, cô khẽ nói: "Cảm ơn anh."

"Không có gì." Diêm Thận đi theo Lương Tư Ý đến trước mộ người già, đặt một bó hoa xuống rồi lặng lẽ cúi đầu hành lễ.

Viếng xong, anh lại bước tới mộ Lương Viễn Sơn, đặt bó hoa còn lại tựa vào bia mộ, lịch sự cúi người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!