Diêm Thận nói là cần suy nghĩ thêm, nhưng lại chẳng hề cho Lương Tư Ý biết anh định cân nhắc trong bao lâu.
Dù cả hai đã dọn về sống chung dưới một mái nhà, nhưng không phải ngày nào cũng chạm mặt. Diêm Thận thường đi sớm về khuya, phần lớn thời gian anh đều chẳng có mặt ở nhà.
Lương Tư Ý thì ngày nào cũng túi bụi với việc học thêm và làm đề thi, thỉnh thoảng còn phải đi xem Lâm Tây Tân chơi bóng, chút thời gian ít ỏi còn sót lại cô đều dành cả vào việc ngủ bù.
Chuyện ấy cứ thế bị kéo dài mãi cho đến tận cuối kỳ nghỉ hè.
Vào tối ngày trước khi khai giảng, Lương Tư Ý mới gặp Diêm Thận ở nhà. Chẳng biết thời gian qua anh bận bịu việc gì mà chỉ sau nửa tháng, trông anh rõ ràng là đen đi hẳn một tông.
Diêm Dư Tân vốn có thói quen giáo huấn trên bàn ăn, tối nay cũng không ngoại lệ: "Ngày mai là khai giảng rồi, con cũng nên thu tâm lại đi. Cố gắng nốt năm lớp 12 này, sau đó con muốn đi đâu thì đi, bố sẽ không quản con thêm một câu nào nữa, miễn là bản thân con thấy không thẹn với lòng."
Bác sĩ Diêm vốn học y, cả đời cống hiến cho ngành y tế, ở Bình Thành này cũng được coi là người có thành tựu lớn.
Diêm Thận từ nhỏ đã chịu ảnh hưởng từ bố, cũng từng có lúc hướng tới ngành y. Năm lớp 11 khi chọn khối, anh cũng đã chọn khối Tự nhiên theo đúng kỳ vọng của ông.
Thế nhưng nửa năm trước, sau khi biết tin bố mẹ ly hôn cũng như việc ông Diêm tái hôn với bà Hà Văn Lan, anh đã làm một việc động trời là chuyển từ khối Tự nhiên sang khối Xã hội. Đơn xin chuyển lớp là do mẹ anh, bà Tưởng Tuệ, ký tên.
Khi biết tin, ông Diêm vì quá tức giận mà phải nhập viện điều trị nửa tháng trời. Nhưng chuyện đã rồi, cộng thêm việc bản thân ông đúng là người có lỗi, nên đối với Diêm Thận, ông phần nhiều là giận vì anh không có chí tiến thủ.
"Con vẫn luôn không thẹn với lòng." Diêm Thận buông đũa, cũng chẳng buồn tranh cãi thêm, "Có thời gian này, chi bằng bố hãy quan tâm nhiều hơn đến… con gái mới của bố đi."
"Con—" Ông Diêm nghẹn họng vì tức, "Tư Ý ngoan ngoãn hơn con nhiều, việc học của con bé chẳng bao giờ khiến bố và dì Hà phải bận tâm."
Bất ngờ bị điểm tên, Lương Tư Ý – người nãy giờ vẫn luôn giả vờ làm đà điểu trên bàn ăn – đành phải ngẩng đầu lên, va phải ánh mắt lạnh nhạt của Diêm Thận.
Nếu là trước đây, có lẽ cô còn nói vài câu để giải vây cho anh, nhưng hiện tại thân phận của cô rất nhạy cảm, nói gì ra cũng giống như đang thị uy với anh vậy.
Diêm Thận cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà ngồi lại diễn cảnh gia đình hạnh phúc, anh đứng dậy rời khỏi phòng ăn.
Không khí đông cứng trong giây lát, ông Diêm cầm đũa lên nói: "Tư Ý à, con đừng để ý những lời tiểu Thận nói nhé. Thằng bé dạo này cứ thế đấy, lúc nào cũng như cái thùng thuốc súng vậy."
"Không sao đâu chú Diêm, con không để bụng đâu ạ." Lương Tư Ý nở một nụ cười ngoan ngoãn.
"Vậy con ăn nhiều vào, đừng lãng phí tay nghề của mẹ con." Ông Diêm nói xong lại gắp một miếng thức ăn cho Hà Văn Lan – người từ đầu đến giờ vẫn chưa nói câu nào: "Em cũng ăn nhiều vào, năm nay phải vất vả cho em rồi."
"Không có gì đâu, đều là việc nên làm mà." Hà Văn Lan mỉm cười an ủi ông, "Tiểu Thận là con trai, lại đang tuổi có nhiều suy nghĩ riêng, bình thường ông nói chuyện với con trai anh nên mềm mỏng một chút, đừng có vừa chạm đã bùng lên."
Ông Diêm thở dài: "Anh biết rồi, sau này anh sẽ chú ý hơn. Thôi cứ ăn cơm đi đã."
Ăn cơm xong, Lương Tư Ý giúp mẹ dọn dẹp bát đũa rồi bưng nửa đĩa táo đã gọt sẵn về phòng. Cô đang phân vân không biết có nên lên lầu tìm Diêm Thận không thì Lâm Tây Tân đột ngột gọi điện tới.
"Tư Ý, tối nay bọn tớ chơi bóng ở sân của trường THPT số 3, cậu có muốn ra ngoài chơi một lát không?"
"Bây giờ sao?" Lương Tư Ý liếc nhìn chiếc đồng hồ điện tử ở góc bàn, mới tám giờ, thời gian vẫn còn sớm. Nhưng theo kế hoạch ban đầu, tối nay cô còn định làm thêm một đề toán nữa, nếu ra ngoài thì e là không xong được.
Dường như nhận ra sự ngần ngại của Lương Tư Ý, Lâm Tây Tân lại nói: "Chơi một lát thôi, không mất quá nhiều thời gian đâu. Chơi xong tớ sẽ đưa cậu về. Hơn nữa, đây chắc là lần cuối tớ chơi bóng trong thời gian này rồi, ngày mai khai giảng vào lớp 12, e là chúng mình đều không còn thời gian nữa đâu."
Lương Tư Ý không còn do dự nữa: "Được rồi, vậy lúc nào cậu đến thì bảo tớ, tớ qua tìm cậu."
"Ok."
Cúp điện thoại, Lương Tư Ý ăn nốt chỗ táo. Sau khi nhận được tin nhắn của Lâm Tây Tân, cô đứng dậy bưng bát xuống lầu: "Mẹ, con ra ngoài đi dạo cho xuôi cơm đây."
"Về sớm nhé, mai khai giảng rồi đấy." Tiếng của bà Hà vọng ra từ ban công.
"Con biết rồi ạ." Lương Tư Ý thay giày ở cửa, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Diêm Thận cũng thay đồ nhẹ nhàng đi xuống. Cô lập tức ngồi thụp xuống, vờ như đang loay hoay mãi không xong.
Đợi đến khi Diêm Thận đi tới gần, cả hai đồng thanh lên tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!