Chương 60: Mê Muội 2

"Anh còn đang chờ sẽ tiếp tục ở bên em vào kiếp sau" Tần Phong nắm tay Bạch Sơ Hiểu, "Thực xin lỗi, kiếp sau cũng thực xin lỗi, kiếp sau, nếu như anh không có ký ức, vậy người đó không phải là anh!"

Bạch Sơ Hiểu còn tưởng rằng đối phương muốn nói dù kiếp sau anh không còn ký ức thì vẫn sẽ yêu cô, nhưng không ngờ tới đối phương lại nói những lời này, "Không sao đâu, nếu như kiếp sau em có ký ức, lại gặp anh không có ký ức, em nhất định sẽ ở bên người khác."

Nhiều việc đơn giản, kiếp sau cũng không cần nhớ mãi không quên đối với đời này, Bạch Sơ Hiểu lại nói, "Em sẽ ở bên anh lần nữa."

"Để xem." Nếu như kiếp sau anh có ký ức, anh nhất định sẽ sớm tìm được cô, che chở cho cô, Tần Phong với Bạch Sơ Hiểu đến nhà hàng gần đó để ăn cơm.

Vì không muốn gặp lại Bạch Sơ Hiểu bọn họ một lần nữa, nên Hàn Uyển Nhi đã đề nghị với Tỉnh Thân Vũ đi ăn cơm ở nơi khác thay vì ở gần đó.

Cô không muốn nhìn thấy ánh mắt của Tỉnh Thân Vũ rơi ở trên người Bạch Sơ Hiểu, như vậy cô sẽ rất đau lòng.

Bạn thân nhất của Hàn Uyển Nhi là Kiều Nhã đã rất sốc khi xem tin tức ở trên mạng, thế nhưng Bạch Sơ Hiểu lại là người của Tạ gia, may mắn thay, cô vẫn chưa dại gì mà đi đối phó với người ta.

Phỏng chừng Hàn Uyển Nhi cũng đã sớm biết việc này đi, bằng không thì làm sao đối phương có thể không đối phó với Bạch Sơ Hiểu được, quả nhiên, sau khi Hàn Uyển Nhi bước vào gia đình giàu có, cô liền cảnh giác với bọn họ, chuyện quan trọng như vậy cũng không nói ra, chẳng sợ cô cái người bạn thân này ngây ngốc mà xông lên.

Kiều Nhã lại nghĩ đến việc Hàn Uyển Nhi nói muốn mang cô tiến vào giới giải trí, quên đi, chỉ có thể hy vọng đối phương không lại lừa gạt cô thôi, ai bảo mình phải sống ở dưới tầng đáy của xã hội làm chi, lại không phải thiên kim hào môn như người ta.

Sau khi biết Bạch Sơ Hiểu là người của Tạ gia, sự ghen tị của Kiều Nhã đối với Bạch Sơ Hiểu cũng lập tức biến mất, vốn dĩ cô chỉ ghen tị với cô ấy vì lẽ ra cô ấy và cô cùng một đẳng cấp xã hội với nhau, cho rằng nếu như cô ấy không bị ôm sai thì Bạch Sơ Hiểu sẽ không thể có bằng cấp cao như vậy, không thể nào kiếm được nhiều tiền như vậy.

Hiện tại cô không còn ghen ghét nữa, ngược lại cảm thấy đối phương rất đáng thương, rõ ràng là một người giàu có hàng đầu, nhưng lại bị ôm sai, người bạn trai sắp hẹn hò hơn hai năm trước cũng bị cướp mất.

Lòng người thật kỳ quái.

Họ luôn thích so sánh mình với những người cùng xuất thân với mình, không dám so sánh với những người có xuất thân quá cao, bởi vì họ không thể so sánh với những người như vậy, họ còn có thể nghĩ đến bản thân, và cho rằng sớm hay muộn gì thì mình cũng có thể vượt qua đối phương.

Kiều Nhã cố tình gọi điện thoại cho Hàn Uyển Nhi, người đang hẹn hò với Tỉnh Thân Vũ, cố tình hào hứng nói, "Uyển Nhi, hóa ra Bạch Sơ Hiểu lại là người của Tạ gia, cũng may là cậu không đối phó với cô ta, bằng không bây giờ liền thảm rồi.

Bây giờ cậu đang ở đâu, tớ sẽ đi tìm cậu?"

"Tớ đang ở bên ngoài, với anh Thân Vũ." Hàn Uyển Nhi nhìn Tỉnh Thân Vũ đang ngồi ở đối diện, quay đầu thấp giọng nói, "Nếu không có việc gì, cậu cứ cúp máy trước đi, rồi lát nữa mình nói chuyện sau.

"

"Được, được rồi, cậu cứ hẹn hò đi." Kiều Nhã tắt máy, cúi đầu nhìn điện thoại, trong lòng không mấy vui vẻ.

Trong lòng Hàn Uyển Nhi chỉ có mỗi Tỉnh Thân Vũ, vì một người đàn ông, cô ấy đã bỏ quên bạn bè của mình.

Trên trời có mưa phùn và nhiệt độ đã giảm xuống rất nhiều.

Khi Bạch Sơ Hiểu bước ra khỏi nhà hàng, cô liền cảm giác được lạnh lẽo ở bên ngoài, gió không mạnh nhưng bên ngoài lại rất lạnh.

"Tình cờ có một trung tâm mua sắm ở gần đây, chúng ta đi xem một chút xem sao." Tần Phong không phải là người thích đi mua sắm, nhưng anh thích đi dạo cùng với Bạch Sơ Hiểu nhiều hơn.

Bọn họ mặc rất nhiều quần áo và thật ra trời bên ngoài cũng không lạnh lắm, chủ yếu là do gió nhiều, cởi áo khoác ra quàng cho cô cũng vô dụng, "Em có muốn một chiếc khăn quàng cổ hay không? Chúng ta có thể mua thêm một cái?"

"Chắc khăn quàng cổ sẽ tiện hơn quần áo ha?"Bỗng nhiên Bạch Sơ Hiểu nghĩ đến điều này.

"Váy của em ở trong《 Chín Hồ 》 rất xinh đẹp, khăn che mặt màu trắng cũng rất đẹp." Tần Phong nhìn chiếc khăn lụa quấn quanh cổ Bạch Sơ Hiểu, bỗng nhiên lại nghĩ đến chiếc váy cổ trang có mạng che mặt của cô, liền nghĩ rằng màn che sẽ rơi xuống, khoe ra vẻ ngoài tuyệt đẹp của cô.

Ngày đó, anh dùng điện thoại di động chụp ảnh tạo hình của cô, nhưng tiếc là không rõ lắm, sau đó, Hạng Thần Thăng đã gửi cho anh bức mấy ảnh tạo hình được chỉnh sửa mà anh đã chụp.

Chờ hoàn thành phần hậu kỳ của《 Chín Hồ 》 xong mới đem các đoạn clip đã cắt nối biên tập của Bạch Sơ Hiểu ra rồi gửi tiếp cho anh, còn có phối nhạc nữa.

Tần Phong đã xem đi xem lại mấy lần, anh luôn cảm thấy cách ăn mặc hiện đại của Bạch Sơ Hiểu vốn cũng đã rất đẹp rồi, nhưng anh không ngờ sau khi cô mặc trang phục cổ trang lại càng đẹp hơn nữa.

Càng xem đoạn phim ngắn kia, anh càng cảm thấy anh là một người nông cạn, anh thích vẻ ngoài của cô, rõ ràng anh nhìn trúng là cô, nhưng khi xem đoạn phim ngắn kia, anh luôn bị dung mạo của cô làm cho mê hoặc.

"Cái kia a, chính là trang b." Mạng che mặt khá mỏng, mặc dù không thể xem cẩn thận, nhưng cũng có thể nhìn thấy được đại khái hình dáng của nó, Bạch Sơ Hiểu tỏ vẻ loại giống như lụa mỏng này, dù có che khuất dung mạo, nhưng vẫn có thể từ quần áo hóa trang mà nhìn ra đó là ai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!