Chương 58: (Vô Đề)

"Không, em muốn quay!" Giọng của Hàn Uyển Nhi trở nên lớn hơn "Anh, em nhất định sẽ không trở thành Liễu Nhu thứ hai!"

Sau khi Hàn Uyển Nhi suy nghĩ xong, cô quyết định về sau sẽ không tùy ý ấn thích lung tung nữa, cũng sẽ không ngẫu nhiên hay cố tình dính líu đến Bạch Sơ Hiểu nữa, cô nhất định sẽ nói cho người đại diện của mình biết.

Trong tương lai, hẳn là sẽ có rất nhiều người không dám dính líu tới Bạch Sơ Hiểu, như vậy thì đối phương sẽ không có nhiều cơ hội để xuất hiện trên màn ảnh, vâỵ thì danh tiếng cũng không thể tăng nhanh được.

Người hâm mộ ở nước B cũng không mấy quan tâm đến chuyện Bạch Sơ Hiểu là con gái nhà ai, họ vẫn tiếp tục yêu mến Bạch Sơ Hiểu như cũ, ngược lại lại chướng mắt Liễu Nhu, lớn tuổi vậy rồi mà còn muốn diễn vai thiếu nữ 18 tuổi, diễn thì diễn, nhưng lại còn đòi lấn áp cả vãn bối, việc này quả thật rất quá đáng.

Danh tiếng của Liễu Nhu không chỉ bốc mùi ở cả trong nước mà còn bốc mùi ra cả nước ngoài.

Sáng sớm thức dậy, Bạch Sơ Hiểu vừa mở điện thoại lên thì đã thấy rất nhiều tin nhắn được gửi đến.

Sau khi nhìn một cái thì cô liền đi rửa mặt, cũng không nghiêm túc ngồi xem.

Cô đang chuẩn bị đi gặp Tần Phong, người đã uống say vào tối hôm qua, thời điểm đối phương uống say, chỉ số thông minh của anh luôn ở chế độ ngoại tuyến.

Tần Phong còn dậy sớm hơn cả Bạch Sơ Hiểu, anh vẫn còn nhớ rõ chuyện đã xảy ra vào đêm qua nhưng anh không hối hận.

Thật ra cũng không phải là do anh uống say mà hồ đồ, mà anh chỉ muốn nghe theo trái của tim mình, muốn được ở bên cạnh người trong lòng sớm hơn, muốn cho Tạ gia thả người, cho nên mới lợi dụng thời cơ uống nhiều rượu như vậy, liền bá chiếm Bạch Sơ Hiểu không buông, còn nói vài lời này đó với ông nội Tạ.

Nhưng anh làm vậy cũng là có lý do cả, bọn họ vẫn chưa nói sẽ đem Bạch Sơ Hiểu gả cho anh, anh không dễ say, cũng không thể nào mà tùy tiện ôm một người, anh chỉ nghĩ đến Bạch Sơ Hiểu thôi.

Lúc xuống lầu, nhìn thấy Tạ Thanh thì liền xoa lông mày, lại là tên này.

"Dậy chưa? Anh tỉnh rồi sao?" Bây giờ Tạ Thanh đã không còn tức giận như ngày hôm qua nữa, nhưng vẫn còn chút khó chịu vì hôm qua đã không chụp được bộ dạng ngốc nghếch của Tần Phong, " Nếu anh dậy rồi thì uống chút canh tỉnh rượu đi, như vậy sẽ dễ chịu hơn một chút.

Uống rượu xong, ăn sáng xong, thì về nhà đi."

Tạ Thanh cũng không giận Tần Phong nữa, anh biết đối phương đã hạ quyết tâm muốn ở bên cạnh Bạch Sơ Hiểu rồi, anh mà lại tiếp tục nói những lời khó nghe thì sẽ không được hay cho lắm.

"Được." Hiếm khi thấy thái độ của Tạ Thanh tốt như vậy, Tần Phong cũng không từ chối, anh nhất định phải chờ lát nữa quay về tắm rửa thay quần áo mới được, nếu không Bạch Sơ Hiểu sẽ ghét bỏ anh.

Khi Bạch Sơ Hiểu xuống lầu, Tần Phong đã ăn xong bữa sáng và trở về thay quần áo, cô còn tưởng rằng đối phương sẽ không dậy sớm như vậy, nhưng không ngờ đối phương lại còn dậy sớm hơn cả cô.

"Anh không vui?" Bạch Sơ Hiểu cắn bánh mì, ngồi ở bên cạnh nhìn Tạ Thanh.

"Chỉ là cảm thấy quá nhanh, em mới về nhà không lâu mà đã có những người không có mắt muốn cướp em đi rồi." trái tim Tạ Thanh đau nhói, anh còn chưa được mang em gái đi ra ngoài khoe một lần, em gái nhà anh một chút cũng không thua kém ai.

"Bây giờ em vẫn chưa kết hôn mà.

Hơn nữa nếu anh ấy không có mắt, sao anh ấy có thể coi trọng em được." Bạch Sơ Hiểu cố ý nói, như thể nếu Tạ Thanh dám nói Tần Phong không không có mắt, thì chính là đang xem thường người em gái này.

"Có mắt, có mắt, nếu như không có mắt, thì tại sao lại chỉ nhìn chằm chằm vào em." Tạ Thanh cảm khái, "Em còn chưa gả đi mà đã giúp anh ta rồi."

"Không, đây không phải là giúp, mà là em đang tự mình khẳng định." Bạch Sơ Hiểu uống một ngụm sữa ấm, cả nhà đều đã ăn sáng rồi, cô còn đang nơm nớp lo sợ cho nên bây giờ mới đi xuống.

Cô nghĩ mình nên tự ngẫm lại về bản thân mình, "Ngày mai em sẽ ăn sáng cùng các anh."

Tạ Thanh nghe vậy còn tưởng rằng mình nghe nhầm "Thôi bỏ đi, em nên nghỉ ngơi nhiều hơn, em dậy sớm như vậy, còn không phải chúng ta sẽ lo lắng em không được nghỉ ngơi tốt hay sao.

Lúc quay phim đã rất mệt mỏi, bây giờ nào dám để cho em phải dậy sớm"

Lúc Bạch Sơ Hiểu ăn sáng xong, Tần Phong cũng đã thay xong quần áo đến đây rồi.

Tạ Thanh liếc nhìn Tần Phong rồi rời đi, nhất định hôm nào đó anh phải đưa em gái ra ngoài chơi mới được.

"Anh còn nhớ rõ chuyện ngày hôm qua không?" Bạch Sơ Hiểu cố gắng muốn nhìn thấy vẻ mặt hối hận của Tần Phong, nhưng mà đối phương lại trực tiếp gật đầu, cũng không thấy hối hận đâu cả.

"Đó là một cơ hội để ôm em." Tần Phong bình tĩnh mà nói ra câu này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!