Editor + beta : Lolisa
Mới sáng sớm, Tần Phong đã đặc biệt ra ngoài để chạy bộ, anh đang tự hỏi không biết mình có thể gặp được Bạch Sơ Hiểu hay không.
Có lẽ là anh thật sự may mắn, quả nhiên lại gặp được cô.
Công việc của Bạch Sơ Hiểu đòi hỏi cô phải có đủ thể lực, sức lực và vóc dáng, vì vậy, cô thường xuyên chạy bộ vào buổi sáng, nhưng không phải ngày nào cũng vậy.
Cô đã đi dạo vào buổi tối ngày hôm qua, và cô...! không ngại ra ngoài chạy bộ vào buổi sáng sẽ bị người khác nhìn thấy.
"Chào buổi sáng." Tần Phong chào hỏi Bạch Sơ Hiểu một cách tự nhiên, rồi lại làm ra vẻ kinh ngạc, "Cô có khu bất động sản ở đây sao ?"
"Không……"
"Đúng" Ngay khi Bạch Sơ Hiểu định trả lời không, Tạ Thanh đã vội vàng chạy tới, gần đây anh rất thích thể hiện bản thân mình khi ở trước mặt Bạch Sơ Hiểu.
Sau khi nói xong, anh lại giải thích, "Ông nội mua cho em rất nhiều phòng ở đây, về sau có thể làm nhà cưới cho em"
Những thành viên khác trong Tạ gia cũng không phản đối ý kiến này, nếu Bạch Sơ Hiểu ở gần bọn họ hơn thì họ cũng có thể dễ dàng chăm sóc lẫn nhau.
Con gái của Tạ gia không thể gả cho một người chồng quá kém coi, ngay cả khi đó không phải là một cuộc liên hôn kinh doanh, thì điều kiện kinh tế người chồng của Bạch Sơ Hiểu cũng phải ở điều kiện khá, căn nhà này cũng chẳng có gì, bọn họ còn tính đến chuyện nên chuẩn bị của hồi môn gì cho cô luôn rồi, nói cái gì mà chuẩn bị quá vội vàng, cũng do bọn họ không có thời gian hơn hai mươi năm để chuẩn bị, còn thở dài tại sao trước kia bọn họ lại chuẩn bị quần áo, những thứ vô dụng đó, Sơ Hiểu lại không có mặc đến.
Tần Phong tỏ vẻ anh vẫn không thích Tạ Thanh như cũ, tên này lại chạy ra ngoài, không thể cho anh một chút thời gian để cùng tán gẫu với Bạch Sơ Hiểu sao.
Phòng tân hôn cái gì, anh cũng có nhà ở đây, anh có thể ghi tên dưới danh nghĩa của cô.
"Tần thiếu?" Sau khi cảm giác được sự lạnh lẽo chung quanh, lúc này Tạ Thanh mới quay đầu lại nhìn về phía Tần Phong, "Lại là anh?"
Sau khi nói xong, Tạ Thanh liền hối hận, cái gì mà lại là anh.
Đối phương sống ở gần đây, số lần gặp được sẽ nhiều hơn.
Anh nhìn về phía Bạch Sơ Hiểu, sợ cô sẽ bị Tần Phong dọa sợ, "Đây chính là chủ tịch của công ty mẹ Thịnh Thế giải trí nơi em đang làm việc."
Tuy Tần Phong đã tính thay đổi cách tiếp cận với Bạch Sơ Hiểu, nhưng khi bị Tạ Thanh nói ra như vậy, anh liền cảm thấy có chút không ổn.
Bạch Sơ Hiểu nhíu nhíu mày, "Là anh cho tôi mượn hai ngàn vạn sao ?"
"Tôi tin tưởng thực lực của cô." Tần Phong ho nhẹ, điều anh muốn không phải là mối quan hệ chủ nợ với người trả nợ, "Trong vòng hai năm, cô có thể trả lại cho công ty.
Hiện tại…… Có Tạ gia, cô muốn làm gì cũng được, thỏa thuận lúc trước với công ty cũng tính"
Còn nữa, chút tiền ấy, anh cũng có thể bỏ ra.
Đáng tiếc là Tần Phong không dám nói như vậy.
" Nếu như không cần trả lại vậy thì hãy trừ vào tiền lương của tôi đi." Tiền không tới tay sẽ không quá xót xa, nếu còn tiền thì cũng phải trả lại, nếu phải thật sự lấy tiền ra thì sẽ rất đau xót, Bạch Sơ Hiểu kiên quyết muốn trừ tiền lương.
Mẹ Tạ đề nghị muốn giúp cô nhưng lại bị cô từ chối, nên Tạ gia cũng không nhắc lại chuyện này nữa.
Người Tạ gia đối với Bạch Sơ Hiểu rất hào phóng, trực tiếp đưa cho cô một tấm thẻ, trong thẻ có năm ngàn vạn, nói là phí nuôi nấng cô mấy năm nay.
Nhưng cô không sử dụng tấm thẻ đó, cô muốn sử dụng thẻ của chính mình.
"Hay là để anh giúp em trả lại?" Tạ Thanh mở miệng.
"Không cần." Bạch Sơ Hiểu cự tuyệt, "Anh còn trả, em sẽ không có động lực để làm việc."
"Được, cũng không sao, bằng cách này, công ty sẽ không dám không cung cấp tài nguyên cho em, nếu không em sẽ không có tiền để trả cho bọn họ." Tạ Thanh gật đầu, tỏ vẻ em họ của anh làm như vậy là rất đúng, điều này có thể kiềm chế công ty.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!