Phó Bách Diễn nhíu lại đôi mày anh đĩnh, phát ra chất vấn từ linh hồn: "Cậu vừa nói cái gì đấy?"
"Đâu có nói cái gì đâu……" Tô Cảnh Nhan tay mắt lanh lẹ mà tắt đi ứng dụng đọc tiểu thuyết, lựa chọn đối mặt với cái nhìn chăm chú tử vong của Phó tổng: "Em chỉ là thấy hơi chán nên tìm đại một quyển tiểu thuyết để đọc ấy mà.
"
Dừng một chút, lại giấu đầu lòi đuôi mà bổ sung: "Nam chính tên là Phó Bắc Thần, vừa nãy là em đang cười hắn ta.
"
"Chân thân của Phó Bắc Thần" phát ra tiếng cười nhạo khinh thường đầy tiêu chuẩn: "Buồn cười đến vậy à?"
Lát nữa, thể nào cũng phải làm cậu khóc la cầu tôi.
"Chỉ buồn cười tàm tạm thôi.
" Tô Cảnh Nhan nhịn cười, khẽ nâng cằm: "Phó tổng bận xong rồi?"
Vừa rồi, hắn cười đến quá sức nên đuôi mắt đào hoa hơi ửng đỏ, hàng mi tựa lông chim thấm nước càng làm nó thêm đen nhánh cong vút, gương mặt trắng sứ như được nhuộm phấn hồng, môi đỏ bừng ướt át, xinh đẹp đến kinh tâm động phách.
Đặc biệt là sau khi ở trên giường lăn qua lộn lại, vạt áo ngủ trong lúc lơ đãng bị vén lên, để lộ một đôi chân thon dài thẳng tắp.
Ánh mắt Phó Bách Diễn lập tức thay đổi.
Hắn nhớ rõ cảm xúc khi nắm lấy bắp chân non mềm của chim hoàng yến, phần bên trong đùi tựa như đậu hủ vừa nộn vừa trơn vừa chặt, bàn tay chỉ cần tăng thêm chút lực là sẽ tạo ra dấu vết rất khó tan biến.
Tô Cảnh Nhan bị ánh mắt chăm chú kia của hắn nhìn mà sống lưng tê dại: "Bình tĩnh, Phó tổng! Anh vẫn chưa tắm rửa —— a!"
Một câu chưa kịp nói xong đã bị Phó tổng lấy động tác sói đói vồ mồi mà ngậm vào trong miệng.
……
Một đêm này, vì xóa bỏ lời đồn căn bản không tồn tại, cũng vì tự thể nghiệm để chứng minh chính mình "rất được", Phó tổng như phát rồ mà liều mạng lăn lộn.
Cho đến khi kết thúc hãy còn chưa đã thèm: "Đủ bảy lần chưa?"
Tô Cảnh Nhan trong ngoài đều ướt đẫm, cả người da thịt non mịn ửng hồng, ngay cả mí mắt cũng không mở ra được, chỉ có thể hữu khí vô lực mà trả lời: "Đủ……"
Mới là lạ.
Một đêm bảy lần? Mỗi lần một tiếng? Cho dù có là chày sắt, thế nào cũng bị mài thành kim đi?
Hôm sau, lại là một ngày nắng sớm rực rỡ.
Phó Bách Diễn vừa thức giấc, tầm mắt liền dừng trên khuôn mặt nhỏ ngủ đến đỏ bừng ở bên cạnh.
Không biết tại sao, trong lòng hắn bỗng dưng dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó có thể miêu tả, thật giống như hắn chờ đợi cảnh tượng này, đã thật lâu thật lâu……
Hắn tỉ mỉ mà dùng ánh mắt miêu tả người bên gối.
Mí mắt an tĩnh khép lại, che khuất đôi mắt đào hoa như nước hồ thu, hàng mi cong dài tạo thành một cái bóng mờ ở dưới mí mắt.
So với lúc tỉnh táo thì có vẻ ngoan ngoãn đáng yêu hơn nhiều, nhưng mà, so với người kia thì lại trông không quá giống.
Một giây sau, vẻ mặt hắn bỗng nhiên thay đổi.
Gần đây, hắn quá hoang đường, quá phóng túng, mỗi lần nhìn thấy chim hoàng yến, sự tự chủ mà hắn lấy làm tự hào từ trước đến nay đều dễ dàng sụp đổ.
Không được, hắn không thể lại trầm mê được nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!