Chương 7: ‘một Viên Mạnh Hơn Sáu Viên

Người đàn ông cao gần 1m9, có dáng người với tỉ lệ vàng hoàn mỹ hơn cả nam người mẫu, lúc triển lộ khí thế, ngược lại làm cho người thanh niên cao gầy trong lòng hắn bỗng trở nên yếu đuối hơn.

Tô Cảnh Nhan chớp chớp mi mắt, không biết phải làm sao.

Hắn không rõ những lời này có phải cũng nằm trong bài "Bá Tổng Trích Lời" của Phó Bách Diễn hay không, nhưng ngay lúc này, cả người Phó tổng thực sự là tràn ngập khí chất của Vương Bá.

Có điều, lần này bá đạo hơi quá, nên không chú ý mà đâm lệch cả mắt kính của hắn……

"Anh nói cái gì?" Gương mặt Ôn Tửu tràn ngập khiếp sợ, nói chuyện cũng không lưu loát: "Anh, anh chính là bạn trai của anh ta? Sao có thể?"

Nếu đối tượng là người đàn ông có chất lượng tốt thế này, tại sao ngay từ đầu Tô Cảnh Nhan lại phải che giấu?

Sắc mặt Tống Bính Dương lập tức thay đổi, ánh mắt bất thiện mà nhìn người đàn ông đối diện từ trên xuống dưới.

Tô Cảnh Nhan giơ tay đỡ đỡ gọng kính, thoáng tránh người ra một chút: "Bây giờ hai người đã gặp tiên sinh của tôi rồi, có thể hết hy vọng chưa?"

Dứt lời, hắn một tay ôm lấy vòng eo tinh tráng của nam nhân, khóe môi cong cong: "Có vài người hẳn là nên học cái gì gọi là một vừa hai phải, Tống nhị thiếu, anh nói đúng không?"

Nhìn từ những động tác nhỏ giữa hai người, Ôn Tửu trông có chút sợ Tống Bính Dương, nếu Tống Bính Dương lên tiếng, cậu ta hẳn là cũng không dám nhảy nhót nữa.

Quả nhiên, sắc mặt Tống Bính Dương càng trở nên khó chịu, dùng sức ném tay của đối phương ra, lạnh giọng quát lớn: "Mau cút đi, đừng ở đây làm tôi mất mặt xấu hổ!"

Ôn Tửu sắc mặt trắng bệch mà lui về phía sau một bước, thầm nghiến răng nghiến lợi mà xoay người.

Tống Bính Dương nhìn về phía Tô Cảnh Nhan, nặn ra một nụ cười miễn cưỡng: "Không giới thiệu bạn trai của cậu với tôi sao, Cảnh Nhan?"

Cảnh Nhan?

Phó Bách Diễn nhăn mày, bàn tay đáp bên hông lại đột nhiên véo hắn một cái.

Hắn nhẫn nhịn, không nổi giận ngay lập tức, chỉ là không coi ai ra gì mà nhéo nhéo phần thịt mềm sau cổ thầy Tô tỏ vẻ uy hiếp: "Chỗ cậu đã kết thúc chưa?"

Ý tứ là, chưa kết thúc cũng phải lập tức kết thúc.

Tô Cảnh Nhan thấp giọng lên tiếng: "Ừ.

Để em đi nói với mọi người một tiếng đã."

Hiện tại, Phó tổng thấy có người ngoài ở đây nên mới giữ thể diện cho hắn, chứ phỏng chừng đợi lát nữa chỉ còn lại hai người họ, hắn phải dỗ dành hơn nửa ngày cho xem.

Tô Cảnh Nhan buông tay ra, nhấc chân đi về phía ghế lô.

Tống Bính Dương nhanh chóng xoay người, đi theo hắn cùng nhau trở về.

Lúc hai người sắp đến ghế lô, Tống Bính Dương bỗng nhiên duỗi tay ra giữ hắn lại: "Cảnh Nhan!"

"Xin Tống nhị thiếu tự trọng." Tô Cảnh Nhan khẽ nhăn mày, không chút khách khí mà rút lại tay mình.

Tống Bính Dương lại cuộn chặt bàn tay, thấp giọng chất vấn: "Tôi vẫn luôn cho rằng cậu không thích đàn ông, kết quả hiện tại là thế nào?"

"Tôi chưa từng nói với anh rằng tôi không thích đàn ông." Tô Cảnh Nhan nâng mắt nhìn thẳng hắn: "Hơn nữa, chuyện của tôi không liên quan đến anh."

"Cậu nói cái gì?" Tống Bính Dương bỗng nhiên kích động, ngay cả ngũ quan cũng trở nên có chút vặn vẹo: "Cho nên, tôi theo đuổi cậu suốt ba năm, cậu lại một chút cảm giác cũng không có, cuối cùng còn để tôi phải nan kham ở trước mặt toàn trường đúng không?"

Tô Cảnh Nhan lạnh lùng trả lời: "Lúc ấy tại sao tôi lại trở mặt, trong lòng anh không hiểu rõ sao?"

"Tại sao?" Tống Bính Dương không tự chủ mà lại tiến lên một bước, truy hỏi: "Cậu nói cho tôi, tại sao?"

Rõ ràng chỉ thiếu chút nữa, thiếu chút nữa thì Tô Cảnh Nhan đã là của hắn!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!