Sống hơn hai mươi năm, những lần thầy Tô cảm thấy xấu hổ và không được tự nhiên trong cuộc đời cũng không nhiều lắm, lần gần đây nhất cũng phải hơn nửa năm trước, lúc hắn chủ động quyến rũ chồng mới cưới của chính mình.
Lúc ấy, hắn và Phó tiên sinh cũng không có tổ chức hôn lễ, nên tất nhiên cũng không có tuần trăng mật.
Sau khi kết hôn, Phó tiên sinh tự giác mà ngủ ở thư phòng và phòng cho khách, nhường lại toàn bộ gian phòng ngủ chính xa hoa cho hắn.
Ngay từ đầu, hắn cũng không cảm thấy có cái gì không thích hợp.
Phó tiên sinh nắm trong tay một đế chế thương nghiệp khổng lồ, hành trình mỗi ngày vô cùng bận rộn, mà trong khoảng thời gian đó, hắn vừa lúc đang hướng dẫn học sinh làm hoạt động xã hội, hai người ai nấy đều bận rộn, nháy mắt đã thu đi đông tới.
Đêm trước lễ Giáng Sinh, cũng là sinh nhật của Phó tiên sinh, hắn rảnh rỗi nên hẹn Lâm Bảo Bối ra ngoài, hỏi cậu ta chính mình nên tặng quà sinh nhật gì cho Phó tiên sinh.
Lâm Bảo Bối đáng khinh mà trả lời: "Hắc hắc hắc ~ này còn phải nghĩ sao? Tự đóng gói chính cậu rồi tặng cho Phó tổng thôi!"
Tô Cảnh Nhan: "…… Nói chuyện đứng đắn đi."
Lâm Bảo Bối "chậc" một tiếng: "Tớ đứng đắn lắm mà! Phó tổng nhà cậu thích kiểu play nào thì cậu cứ dựa theo sở thích của anh ta—— từ từ, A Nhan, vẻ mặt kia của cậu là thế nào?"
Tô Cảnh Nhan xoay mặt qua, nhìn trời xanh mây trắng ngoài cửa sổ: "Khụ khụ…… tớ với Phó tiên sinh, vẫn chưa đi tới bước thân mật kia."
Lâm Bảo Bối:!!!
"Tớ, không, dám, tin!" Biểu tình của Lâm Bảo Bối như nhìn thấy quỷ giữa ban ngày vậy: "Cậu và Phó Bách Diễn! Hai thằng đàn ông với thể xác và tinh thần bình thường! Thế nhưng sau khi kết hôn lại hoàn toàn không có sinh hoạt —— chờ chút!"
Tô Cảnh Nhan vẻ mặt ghét bỏ: "Không có thì là không có, đừng có la hoảng lên được không vậy?"
Biểu tình của Lâm Bảo Bối bỗng nhiên trở nên do dự, đứng dậy tiến đến bên tai bạn thân nhỏ giọng nói thầm: "Chắc không phải…… Phó tổng nhà cậu không được đấy chứ?"
"Phụt ——" Tô Cảnh Nhan suýt nữa đã phun ngụm cà phê lên mặt cậu ta.
Lâm Bảo Bối cũng không chê, một lòng sốt ruột cho tính phúc của thằng bạn thân: "Nói thật đó, có phải anh ta không được phải không?"
Tô Cảnh Nhan dùng khăn giấy xoa xoa khóe môi, thanh âm có chút mơ hồ: "Tớ đã thử bao giờ đâu, làm sao mà biết anh ấy được hay không?"
"Không phải chứ, hai người ngủ chung với nhau, anh ta ít nhất cũng phải có chút phản ứng gì đó đi?"
"Phản ứng à……" Tô Cảnh Nhan nhớ lại, có một lần hắn dậy sớm tắm rửa, không có đóng cửa phòng tắm, Phó tiên sinh trong lúc vô ý mà xông vào.
Tuy sau đó đã nhanh chóng lui ra ngoài, nhưng trong lúc hoảng loạn, hắn có vô ý nhìn lướt qua chỗ kia, hình như……
Tô Cảnh Nhan kết luận: "Kích cỡ rất đồ sộ."
"Độ cứng thì sao? Nhiệt độ thế nào? Kéo dài bao lâu?" Lâm Bảo Bối truy hỏi: "Hay là chỉ đẹp chứ không xài được!"
Tô Cảnh Nhan:……
"Được rồi, để tớ xem sao đã, lo chuyện của cậu đi."
Lâm Bảo Bối không cam lòng mà ngồi trở lại ghế dựa: "A Nhan, tớ nói này, đàn ông ấy mà, ngoại trừ bị liệt dương với nem chả bên ngoài, là tuyệt đối không có khả năng bỏ mặc kiều thê trong nhà mà không chạm vào đâu!"
"Biến! Cậu mới kiều thê ấy!" Tô Cảnh Nhan mắng một câu, không biết nên khóc hay nên cười: "Hơn nữa, ai nói với cậu là tớ nằm dưới?"
Lâm Bảo Bối: "Không thì sao? Chẳng lẽ Phó tổng là kiều thê của cậu?"
Tô Cảnh Nhan tưởng tượng cảnh Phó tiên sinh ra vẻ hờn dỗi, lập tức dựng tóc gáy: "Đừng nói nữa!"
Tuy nói như vậy, nhưng sau khi về nhà, thầy Tô liền lấy ra tinh thần nghiên cứu học thuật, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề sinh hoạt chăn gối giữa hắn và Phó tiên.
Nhưng khéo làm sao, tối hôm ấy hắn nghe thấy Phó Mỹ Hi vui vẻ mà tranh công với hắn, nói rằng hôm nay ở công ty đã thay hắn dạy dỗ một tiểu yêu tinh cứ điên cuồng dựa vào người anh hai của cô ấy rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!