Chương 5: Em Ở Trong Lòng Anh Nha

Tô Cảnh Nhan quyết định không chọc thủng áo choàng của Phó tổng, dù sao hắn cũng không chắc, nếu có nói lỡ câu nào lại kích thích đến thần kinh yếu ớt của ngốc lão công, tình huống có thể trở nên càng tệ hơn không?

"Vâng vâng vâng, Phó tổng ngài trăm công ngàn việc.

" Ngữ điệu của thầy Tô như dỗ dành con nít: "Chờ em vội xong đợt này rồi em sẽ chủ động liên lạc với anh nhé.

"

"Là cậu nói.

" Phó Bách Diễn lập tức lên tiếng, nhịn không được mà cường điệu lần nữa: "Cậu cần phải nhớ thật kỹ về trách nhiệm làm chim hoàng yến của cậu.

"

Tô Cảnh Nhan: "Ừ ừ, sẽ nhớ kỹ.

Em cúp máy trước.

"

Nói xong liền không chút do dự mà cúp điện thoại.

Phó tổng tài: Lớn mật! Tiểu chim hoàng yến lại dám cúp điện thoại trước hắn?

Thầy Tô: "Trượng phu bị não tàn ngoài ý muốn, thầy giáo không rời không bỏ", tiêu đề này đáng giá được giật tít nhỉ?

Văn phòng lại khôi phục an tĩnh, Tô Cảnh Nhan nhìn màn hình di động, đột nhiên nghĩ tới.

Hắn mở ra lịch sử trò chuyện, quả nhiên, những cuộc gọi giữa hắn và Phó tiên sinh trước kia, gần như đều do đối phương gọi chủ động gọi tới.

Lần này cũng vậy, hắn đã ba ngày không liên lạc với Phó Bách Diễn, nếu như đối phương không có gọi đến, hắn cũng không nghĩ tới việc phải chủ động liên lạc.

Không được, nay đã khác xưa, hắn cần phải quan tâm Phó tiên sinh nhiều hơn mới đúng.

Tô Cảnh Nhan vừa suy tư, vừa đi trở về bàn làm việc.

Nhưng mà, vẫn là để ngày mai rồi tính tiếp.

Lần trước, Lâm Bảo Bối nói với hắn về buổi họp lớp cũng chính là được tổ chức đêm nay, hắn vốn đã chuẩn bị lấy cớ từ chối, nhưng bắt đầu từ hôm qua, mấy người trong nhóm chat lớp cứ điên cuồng mà tag hắn, nếu hắn bảo không đi thì có hơi mất cảm tình.

Câu lạc bộ giải trí cao cấp Đỉnh Mây.

Câu lạc bộ này thực hành chế độ đặt hẹn trước, Tô Cảnh Nhan đưa thiếp mời mạ vàng cho nhân viên anh ninh tại cửa, sau đó, dưới sự hướng dẫn của nhân viên mà bước vào câu lạc bộ kim bích huy hoàng này.

Hắn xuất phát hơi trễ, trên đường lại gặp phải giờ tan tầm cao điểm nên bị kẹt xe khá lâu, hiện tại cũng đã sắp 8 giờ.

Nhân viên đẩy ra cửa ghế lô: "Quấy rầy.

"

Bên trong ghế lô, mọi người vốn đang ồn ào nhốn nháo đều đồng thời nhìn về phía cửa, ngay lập tức, tất cả như bị ấn xuống nút tạm dừng.

Đứng ở cửa là một người đàn ông trẻ tuổi, trên người vận một chiếc áo khoác vàng nhạt hơi rũ, ngũ quan xinh đẹp minh diễm, mắt kính gọng kim mang theo khí chất cấm dục, đứng ở nơi đó tựa như thân cây bạch dương đĩnh bạt tú lệ, lại giống như siêu mẫu bước ra từ tạp chí.

"Tô Cảnh Nhan?" Trong lúc mọi người ở đây vẫn còn sững sờ thì một thanh niên mang diện mạo tinh xảo đã bước tới trước, ánh mắt bất thiện mà nhìn Tô Cảnh Nhan từ trên xuống dưới, ra vẻ kinh ngạc nói: "Xem nào, tôi còn tưởng rằng anh không dám tới chứ!"

"Xin chào.

" Tô Cảnh Nhan nhìn cậu ta một cái, lễ phép lại bình đạm gật đầu chào hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!