Chương 43: Hoàn Chính Văn

Sáng hôm sau.

Phó Bách Diễn vừa mở mắt, trong đầu lập tức truyền đến cơn đau đớn quay cuồng, đau đến mức hắn không khỏi kêu rên ra tiếng.

Vài giây sau, hắn thoáng phục hồi tinh thần lại, lập tức nhận ra có chỗ nào đó không thích hợp.

Trong lòng hắn có một vật nhỏ ấm áp, dựa sát vào ngực hắn, xúc cảm tinh tế lại bóng loáng.

Phó Bách Diễn theo bản năng mà rũ mắt xuống, thứ đầu tiên ánh vào mi mắt chính là làn da trắng đến sáng lên, đầu vai mượt mà đáng yêu vương vãi những vệt đỏ tinh mịn.

Trái tim hắn đột nhiên nảy mạnh lên, nhịp tim như muốn ngừng đập.

Đây là tình huống gì? Hắn còn đang ở trong mơ chưa tỉnh lại sao?

"Uhm……" Tô Cảnh Nhan bị động tĩnh phía sau đánh thức, khẽ hừ một tiếng: "Mấy giờ rồi?"

Tiếng nói trong trẻo hơi khàn, trong cơn buồn ngủ mông lung âm cuối như bị kéo dài, không tự giác mang theo chút ý vị làm nũng.

Tim Phó Bách Diễn mạnh mẽ đập nhanh, cùng lúc đó, trong đầu hắn tựa như thủy triều mà tràn vào rất nhiều hình ảnh kỳ quái, thậm chí là đáng sợ.

Ví dụ như, vẻ mặt tà mị cuồng quyến mà một ném phần hợp đồng bao dưỡng cho Tô Cảnh Nhan, bảo hắn làm tình nhân theo hợp đồng của mình trong một năm.

Ví dụ như, sau khi tắm rửa xong, dùng giọng nói như bị mắc đờm mà trầm thấp hỏi hắn: Nam nhân, vừa lòng với chỗ cậu nhìn thấy không?

Ví dụ như, vô cùng sắc tình mà đè người lên bàn làm việc trong văn phòng, bảo hắn phải dùng tiếng Anh mà rên rỉ.

Lại ví dụ như, hắn uống rượu say đến phát điên, ôm một cây đại thụ chết sống không buông tay còn lớn tiếng thổ lộ, lão bà anh yêu em.

……

Cùng với tối hôm qua, hắn ôm lấy người trong lòng ngực lăn qua lộn lại mà làm, hận không thể đem cả người mình đâm vào……

"Uhm?" Không nhận được câu trả lời, Tô Cảnh Nhan lười nhác nhấc lên mí mắt, xoay mặt qua muốn nhìn xem có chuyện gì.

Không nghĩ tới, động tác xoay đầu hơi mạnh, lực độ cọ xát cũng tăng theo, rõ ràng cảm giác được đồ vật nào đó ở phía sau đang thức tỉnh.

Phó Bách Diễn rõ ràng cũng cảm giác được.

Sắc mặt của hắn xanh rồi trắng, trắng rồi lại hồng, trong thân thể còn sót lại cảm giác vui sướng không thể kháng cự, nhưng giờ phút này hắn mang theo ba phần chột dạ, ba phần kinh hoảng, bốn phần không biết làm sao, cả người lập tức trở nên cứng đờ.

Tô Cảnh Nhan "chậc" một tiếng, vừa mới chuẩn bị dịch mông, giây tiếp theo, nam nhân tựa như bị rắn cắn, lấy tư thế sét đánh không kịp bưng tai mà tránh khỏi hắn, xoay người xuống giường.

Tô Cảnh Nhan suýt nữa bị vặn trật eo: "Anh làm gì a……"

"Làm sao vậy?" Phó Bách Diễn khẩn trương mà thò lại gần: "Chỗ nào đau?"

"Eo……" Tô Cảnh Nhan đau đến hít khí, thở phì phì mà mắng: "Lần tới anh còn bắt em dùng tư thế này nữa, em liền một chân đá anh xuống giường cho xem!"

Vừa nói xong, Phó Bách Diễn không tự chủ được mà nghĩ tới đêm qua như vậy, như vậy…… các kiểu tận hứng……

"Phiền anh xoa eo giúp em một chút, Phó tổng.

" Tô Cảnh Nhan ghé lên giường, nghiêng mắt nhắc nhở, trong lòng thầm cảm thấy Phó tổng sáng nay hình như có chỗ nào không bình thường.

Phó Bách Diễn hồi thần lại, hầu kết gợi cảm lăn lộn lên xuống, chỗ nào đó cũng càng ngày càng……

Hắn mạnh mẽ áp xuống đủ loại tà niệm trong lòng, duỗi tay túm lấy chăn mền  ở một bên, đắp lên vòng eo thon chắc trắng tuyết kia, che đậy sắc đẹp làm nhân tâm dao động rồi mới dám ra tay.

Bàn tay to dùng lực mát xa không nhẹ không nặng, Tô Cảnh Nhan phát ra tiếng thở dài thoải mái: "Ân…… Chính là chỗ này……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!