Chương 42: Ánh Sáng Nơi Vực Sâu

Phó Bách Diễn sợ tức phụ nhi hiểu lầm hắn, vội vàng làm sáng tỏ: "Không có, ý anh không phải thế! Sao anh có thể nỡ để em tự mình ra tay được?"

Tô Cảnh Nhan: "Cho nên?"

"Nếu em thật sự tức giận thì cứ đánh anh." Phó Bách Diễn ôn tồn mà dỗ dành: "Em đánh anh, anh tuyệt đối không động đậy, chỉ đứng yên một chỗ để cho em hả giận."

Kỳ thật trong lòng hắn rất rõ ràng, nếu Tô Cảnh Nhan có từng thích một người, mà người kia còn trông rất giống hắn, vậy hắn nhất định sẽ nổi điên phát cuồng, cũng không biết là sẽ làm ra chuyện gì nữa.

Cho nên hiện tại, chỉ cần tâm can nhi không rời khỏi hắn, mặc kệ là muốn đánh hay muốn mắng, hắn đều vui vẻ chịu đựng.

"Anh——" Tô Cảnh Nhan nhất thời nghẹn lời, đây là tư duy logic thẳng nam đáng chết trong truyền thuyết sao?

Hắn hít sâu một hơi, kéo đề tài về: "Em giờ không muốn so đo chuyện này với anh, em hiện tại chỉ muốn hỏi anh, cậu ta rốt cuộc tên là gì?"

Phó Bách Diễn chần chờ: "Cậu ấy tên……"

Tô Cảnh Nhan nhẫn nại chờ đợi, kết quả mãi không đợi được đáp án.

"Vấn đề này khó trả lời như vậy sao?" Hắn tức giận đến muốn đá người, lúc này trong đầu bỗng hiện ra một suy nghĩ khó tin: "Phó Bách Diễn, đừng nói là anh đã quên cậu ta tên là gì đấy nhé?"

Phó Bách Diễn: "……"

"Anh trâu bò, anh thật sự trâu bò!" Tô Cảnh Nhan quả thực dở khóc dở cười: "Ngay cả tên cũng quên, còn dám tìm cái quỷ thế thân!"

"Anh không quên!" Phó tổng mạnh miệng: "Anh nhớ rõ ràng là——"

Tô Cảnh Nhan: "Vậy tầng hầm thì sao, cái tầng hầm bảo bối kia của anh có cho em xem được không?"

Tầng hầm mà Phó tổng xem như bảo bối, chắc chắn là có liên quan đến vị bạch nguyệt quang thần bí kia.

Trầm mặc một hồi, Phó Bách Diễn dường như hạ quyết tâm rất lớn: "Anh cho em xem, nhưng em xem rồi, không được cười nhạo anh."

Tô Cảnh Nhan nâng tay nhéo nhéo sống mũi, nói lời hứa hẹn: "Anh yên tâm, sẽ không."

Nhưng đến khi hắn thật sự đứng trước cửa tầng hầm, Phó tổng lại do dự.

"Em thật muốn xem?" Phó Bách Diễn cầm chìa khóa trong tay, biểu tình trên gương mặt phức tạp như vỉ pha màu.

"Anh bớt vô nghĩa cho em." Tô Cảnh Nhan trừng hắn một cái, dứt khoát trực tiếp đoạt lấy chìa khóa từ trong tay hắn, cắm vào ổ khóa.

"Cùm cụp" một tiếng, cửa mở ra.

Trong nháy mắt, Tô Cảnh Nhan nghe thấy trái tim của mình "bình bịch" nảy lên trong lồng ngực, ngay cả hô hấp cũng trở nên dồn dập hơn.

Nhưng hắn chỉ khựng lại một giây, sau đó không chút do dự mà đẩy cửa ra.

Đáp án mà hắn muốn biết đang ở sau cánh cửa này, cho dù nó có giống với những gì hắn hy vọng hay không đi chăng nữa, hắn cũng muốn được làm rõ.

Ánh đèn vừa sáng lên, một bức tranh chân dung vẽ bằng màu nước thật lớn đang treo trên tường đột nhiên đâm vào đáy mắt.

Người thiếu niên với tướng mạo điệt lệ, đôi mắt thu thuỷ ẩn tình, mi mày tựa núi xa, bên môi hơi cong, xung quanh là gấm hoa rực rỡ nhưng không át lại được vẻ đẹp ấy, ngược lại càng làm nổi bật vẻ minh diễm không gì sánh được của thiếu niên.

Cả bức họa dùng bút pháp phóng khoáng, nồng đậm rực rỡ, mặc dù Tô Cảnh Nhan không am hiểu về họa, cũng có thể nhận ra cảm xúc vô cùng nhiệt liệt từ nó.

Mỗi một nét bút đều đang kêu gào truyền đạt: Họa sĩ rất yêu người trong bức họa.

"Thật sự rất giống a……" Hắn khó tránh khỏi mà có chút thất thần, ánh mắt gần như không thể dời khỏi bức họa.

Tô Cảnh Nhan hồi thần lại, ánh mắt dừng ở một bên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!