Trong phòng tổng thống đột nhiên lâm vào không khí trầm mặc.
Trầm mặc là Khang Kiều của đêm nay*.*một câu thơ trong bài thơ Tạm Biệt Khang Kiều của Từ Chí Ma.
Phó Bách Diễn mị mị mắt, nghiến răng cấm hỏi: "Cậu, có thái độ gì đây?"
Không sai, đúng như anh nghĩ đấy.
Tô Cảnh Nhan dùng ánh mắt ám chỉ hắn, nhưng ngoài miệng lại tiếp tục có lệ: "Ờ ờ, vừa lòng vừa lòng."
Phó tổng giận dữ: "Giọng điệu này của cậu lại là gì hả?"
Nghe thấy vô cùng cực kỳ có lệ và không tôn trọng hắn! Chẳng lẽ dáng người của hắn vẫn chưa đủ hấp dẫn hay sao?
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Tô Cảnh Nhan vẻ mặt bình tĩnh, vì thế biểu tình của Phó tổng dần dần trở nên do dự.
Hắn chậm rãi thấp hèn cái đầu cao quý, ánh mắt từ cơ ngực nẩy nở rắn chắc lướt xuống dưới.
Dáng người của hắn không phải khá đẹp…… sao? Chẳng lẽ, chẳng lẽ tiểu chim hoàng yến không thích dáng người cường tráng hữu lực?
Mắt thấy Phó tổng bắt đầu tự mình rối rắm lên, Tô Cảnh Nhan cắn cắn môi dưới, thoải mái hào phóng mà cởi dây lưng áo tắm: "Phó tổng, ngài muốn tiếp tục nói chuyện phiếm hay là?"
Lọt vào tầm mắt là một khung cảnh mỹ diễm, Phó Bách Diễn giật giật hầu kết, ba bước làm thành hai bước đi đến mép giường, cúi người nắm lấy mắt cá chân trắng nõn kéo về phía mình.
"Nam nhân, cậu đang khiêu khích tôi?"
"Hôm nay Phó tổng muốn dùng tư thế nào?" Tô Cảnh Nhan cố gắng bỏ qua lời kịch play làm hắn cảm thấy thẹn, vươn ngón tay hơi lạnh vuốt ve vành tai mỏng: "Hay là tư thế mới?"
"Cậu muốn tư thế nào?" Giờ phút này, Phó Bách Diễn tâm viên ý mã, dù thầm thấy có chỗ nào đó không thích hợp, nhưng hắn vẫn dễ dàng bị người trước mặt đang quần áo nửa che nửa hở câu dẫn.
Nụ cười xinh đẹp như mặt hồ gợn sóng, Tô Cảnh Nhan nhẹ nhàng chống hắn: "Hôm nay chỉ có thể làm một lần, ngày mai em còn có việc."
"Một lần?" Phó tổng nhíu mày: "Không đủ."
Đây là đang xem thường năng lực của hắn sao?
"Vậy tối đa là hai lần nhé." Tô Cảnh Nhan vươn hai ngón tay trắng nõn thon dài.
Tuy rằng, màn Hoa Sơn luận kiếm tối qua làm hắn cảm thấy thực sảng, nhưng mà những chuyện này không thể làm quá độ.
Dù sao ngày mai hắn còn có một buổi tọa đàm, phải đứng suốt hơn hai tiếng, hắn cũng không muốn đứng ở trước mặt mấy trăm học sinh mà không khép được chân.
"Không được, ít nhất ba lần —— chờ chút, cậu đang mặc cả với tôi đấy à?" Phó tổng nói nửa chừng mới phục hồi tinh thần lại.
Làm càn! Một con chim hoàng yến bị hắn bao dưỡng, thế mà lại có gan ra lệnh cho hắn chỉ có thể làm hai lần?
Tô Cảnh Nhan không kiên nhẫn nổi: "Chỉ hai lần, rốt cuộc có làm hay không? Không làm thì em đi."
Phó Bách Diễn lập tức lấy tay ấn người về giường.
Hai người mặt đối mặt, gần đến mức hơi thở giao hòa, Phó tổng không biết thế nào mà lại dễ dàng thỏa hiệp.
"Hai lần thì hai lần." Phó Bách Diễn như giận dỗi mà lẩm bẩm một tiếng, bỗng nhiên lại gợi lên khóe môi, thâm trầm nói: "Nam nhân, ngồi lên trên ——"
"Ngồi lên trên tự mình động!" Trong chớp nhoáng, Thầy Tô có được năng lực đọc thuộc và viết chính tả bài "Trích Lời Bá Tổng", kịp thời mở miệng ngăn chặn lời kịch mà Phó tổng sắp nói ra.
Phó tổng tài:??? Cướp lời kịch của tôi?
Thầy Tô: Đọc lời kịch bá tổng, làm bá tổng không còn lời nào để nói!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!