Sáng hôm sau, chuyện đầu tiên mà Tô Cảnh Nhan làm sau khi mở mắt, chính là giơ tay sờ lên trán nam nhân.
Không còn nóng như tối qua, nhưng hình như vẫn là có chút sốt nhẹ.
Ánh mắt hắn không tự giác mà lưu luyến trên gương mặt anh tuấn lập thể kia, nhưng thực mau hắn liền phát hiện, mí mắt nam nhân khẽ giật giật.
Rõ ràng đã tỉnh, vậy mà còn giả bộ ngủ?
"Anh là heo sao, ở trong nhà người khác ngủ ngon như vậy?" Tô Cảnh Nhan cố ý lẩm bẩm một câu: "Được thôi, vậy em chỉ có thể đi về một mình.
"
Kết quả, hắn vừa rướn nửa người trên dậy, giây sau đã bị một cánh tay hữu lực chặn ngang đè trở về.
"Không được đi……" Bên tai truyền đến giọng nói khàn khàn gợi cảm, có chứa ba phần giọng mũi, ngữ khí bá đạo lại đáng thương.
Mới sáng tinh mơ đã bị chất giọng trầm ấm gần gũi công kích, Tô Cảnh Nhan nhẫn nhịn cảm giác tê dại dâng lên ở bên tai: "Sao không giả vờ nữa?"
Phó Bách Diễn mở nửa mắt, dứt khoát nghiêng người, vùi mặt vào bên cổ ấm áp cọ cọ: "Không giả vờ, mới vừa tỉnh……"
"Ờ.
" Tô Cảnh Nhan bình đạm mà lên tiếng, vừa ngứa vừa tê mà rụt người sang một bên: "Vậy Phó tổng, ngài có nhớ rõ ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì không?"
Phó Bách Diễn chợt ngừng thở, tiện đà lại buộc chặt cánh tay, vùi đầu thấp giọng chơi xấu: "Không nhớ rõ, anh bị bệnh.
"
Nói vậy có nghĩa là nhớ rõ rồi.
"Chậc, em quá hối hận tối qua không dùng di động quay lại cho anh xem.
" Tô Cảnh Nhan dùng khuỷu tay chọt qua: "Giúp anh truyền lên trên mạng, để mọi người nhìn thử Phó tổng anh minh thần võ lại ôm lấy thân cây chơi lưu manh thế nào.
"
Phó Bách Diễn "ngao" lên một tiếng, lực trên tay cũng buông lỏng một chút.
Tô Cảnh Nhan nhân cơ hội xoay người xuống giường, không nghĩ tới cánh tay lại bị người nọ nhanh chóng bắt được.
Ngoái đầu nhìn lại, nam nhân mở to đôi mắt đỏ bừng mà nhìn thẳng vào hắn, mái tóc qua một đêm vừa bết vừa rũ ở trên trán, dáng vẻ tiều tụy lại tái nhợt thoạt nhìn vô cùng đáng thương.
"Nhìn em làm gì?" Hắn dối lòng mà cười lạnh: "Muốn gọi em là mẹ—— hay muốn gọi ba ba?"
"Cái gì?" Phó Bách Diễn sửng sốt: "Cái gì ba ba?"
Ký ức của hắn về tối qua chỉ tới đoạn ở trong phòng tắm hôn xong lại bị tức phụ nhi đạp cho một chân, chuyện sau đó thì đều đứt quãng.
"Anh không nhớ sao? Tối qua anh cứ ôm lấy đùi em gọi ba ba đó.
" Thấy hắn vẻ mặt mê mang, Tô Cảnh Nhan bỗng nhiên muốn đùa dai, khom lưng cúi người tiến đến gần đối phương: "Ngoan, lại gọi một tiếng ba ba, ba ba liền thương anh.
"
"Tô Cảnh Nhan!" Phó tổng lập tức thẹn quá thành giận: "Không có khả năng!"
"Không có khả năng cái gì?" Tô Cảnh Nhan tỉnh rụi.
Phó Bách Diễn buột miệng thốt ra: "Anh không có khả năng sẽ gọi em là ba ba!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!