Phó Bách Diễn đột nhiên hít sâu một hơi, cố gắng ngăn lại xúc động muốn hành hung thằng nhóc đáng ghét trước mặt này.
"Tô Cảnh Nhan là người của tôi, của chỉ một mình tôi.
" Hắn nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt vừa lạnh lẽo vừa hung ác: "Đây là lần cuối cùng tôi cảnh cáo cậu, nếu như có lần sau, tôi sẽ không nể mặt đại ca cậu nữa đâu.
"
Mộ Kha bị dọa sợ, không kiềm được mà trốn vào góc tường, nhỏ giọng lí nhí tranh luận: "Nhưng, nhưng mà Bách Diễn ca ca, anh lại không phải thiệt tình thích giáo sư ca ca……"
"Cậu nói bậy gì đó?" Phó Bách Diễn chau mày: "Cậu thì biết gì.
"
"Đúng là vậy mà!" Mộ Kha bỗng nhiên lớn giọng: "Anh lại không phải thiệt tình thích anh ấy, dựa vào cái gì lại muốn độc chiếm anh ấy!"
Phó Bách Diễn trầm mặt: "Cậu mẹ nó lại nói bậy có tin tôi——"
"Anh tìm giáo sư ca ca, chẳng lẽ không phải tại vì anh ấy trông giống với mối tình đầu của anh sao?" Mộ Kha buột miệng thốt ra: "Anh rõ ràng chính là xem anh ấy như thế thân của người mà anh yêu thầm!"
Vừa dứt lời, bầu không khí lập tức lâm vào một mảnh tĩnh mịch đáng sợ.
Phần cơ trên gương mặt Phó Bách Diễn mất tự nhiên mà khẽ run rẩy: "Cậu làm sao mà, biết được?"
"Em, em em em sao lại không biết chứ?" Mộ Kha dính sát người vào vách tường: "Em vô tình phát hiện anh cho đại ca của em xem tập tranh đó, người trong tranh trông rất giống với giáo sư ca ca……"
Rất ít ai biết rằng, Phó tổng oai phong một cõi trên thương trường, thật ra lại có một kỹ năng riêng bị che giấu đi.
Lúc ấy Mộ Kha vẫn còn nhỏ, phân biệt không ra bức tranh đó đẹp hay xấu, nhưng ký ức về người trong tập tranh kia lại hãy còn mới mẻ.
Bởi vì chiếm đầy cả một tập tranh đều là vẽ cùng một người, từng cử chỉ từng nụ cười của người trong tranh đều vô cùng sinh động như thật, đẹp đẽ đến mức làm cậu hoa mắt say mê.
Một đoạn thời gian dài sau đó, tuy còn nhỏ tuổi nhưng cậu vẫn luôn nhớ mãi không quên vị mỹ nhân trong tranh.
Có một lần, cậu nhịn không được chạy tới hỏi đại ca người nọ rốt cuộc là ai, nhưng đại ca lại không chịu nói cho cậu, vì bị cậu quấn lấy hỏi đến phiền nên mới nói đó là người mà Bách Diễn ca ca yêu thầm.
Lúc ấy, lần đầu tiên cậu nhìn thấy Tô Cảnh Nhan đã cảm thấy có chút quen mắt, sau lại gặp lại, cậu đột nhiên hoảng hốt nhận ra giáo sư ca ca lại giống như người bước ra từ trong tập tranh đó ……
"Phanh" một tiếng vang lên, Phó Bách Diễn một quyền đấm lên giá gỗ ở bên cạnh, đôi mắt đen tối đáng sợ như bão táp quay cuồng: "Cậu còn biết gì nữa?"
"Hết rồi……" Lúc này dù có không sợ trời không sợ đất, Mộ tứ thiếu cũng thật sự túng: "Bách Diễn ca ca anh không thể đánh em, em là em trai của người bạn thân nhất của anh đó……"
"Ngậm chặt miệng của cậu lại.
" Phó Bách Diễn đè thấp giọng, gằn từng chữ một mà cảnh cáo: "Nếu như để tôi nghe thấy cậu nói những lời này với người khác ——"
Ý vị thâm trường rõ ràng, Mộ Kha nhỏ giọng trả lời: "Không nói thì không nói.
"
Nhưng chuyện này có công bằng với giáo sư ca ca sao?
Cậu súc ở trong góc, nhìn theo bóng dáng cao lớn uy mãnh biến mất trong tầm mắt, lúc này mới "hô hô" mà thở hổn hển vài cái.
Dọa chết người, biểu tình vừa rồi của Bách Diễn ca ca quả thực như muốn bóp chết cậu tại chỗ ấy.
"Giáo sư ca ca?" Cậu thất thanh kêu lên: "Anh đến đây lúc nào?"
Tô Cảnh Nhan ngước mắt lên, cảm xúc phức tạp trong đôi mắt đào hoa trong suốt kia thay đổi vài lần, cuối cùng lại không hỏi cũng không nói gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!