Chương 35: Hai Người Đừng Đánh Nhau Nữa

Buổi tối 7 giờ, biệt thự Tống gia.

Trước cổng biệt thự được trải thảm đỏ, tiệc sinh nhật vẫn chưa chính thức bắt đầu, các tân khách đáp ứng lời mời dự tiệc đang lục tục bước vào.

"A……"

Chiếc Maybach màu đen ngừng ở một góc vắng vẻ, bên trong cửa sổ xe bị đóng chặt mơ hồ vang lên một tiếng than nhẹ.

Cách một cánh cửa sổ, người thanh niên xinh đẹp mảnh khảnh bị bắt khóa ngồi trên bắp đùi rắn chắc tinh tráng, chiếc cổ thon dài như thiên nga bị một bàn tay to chặt chẽ đỡ lấy.

"Đủ, đủ rồi……" Không biết đã qua bao lâu, Tô Cảnh Nhan nhân lúc nam nhân thoáng lơi lỏng, rốt cuộc đoạt lại quyền khống chế môi lưỡi.

"Đủ cái gì mà đủ?" Phó Bách Diễn liễm đôi mắt đen trầm, giọng nói gợi cảm vừa thấp vừa ách.

Tiểu tình nhân nhất định là đã hạ cổ hắn, nếu không tại sao hắn lại cảm thấy hôn thế nào cũng không đủ?

Tô Cảnh Nhan vừa cố gắng ngăn lại đôi tay đang làm bậy, vừa đỏ mặt đứt quãng mắng: "Anh…… anh có cần, nhỏ mọn như vậy không?"

Không phải chỉ là nói muốn tách ra đi riêng sao? Người này từ lúc lên xe đã bắt đầu kéo lấy hắn liều mạng lăn lộn, lúc này đã đến cửa nhà người ta rồi mà vẫn cứ đè hắn hôn mãi.

"Anh nhỏ mọn?" Phó Bách Diễn bóp lấy vòng eo thon, ngữ khí bất thiện mà uy hiếp: "Nam nhân, chú ý thái độ nói chuyện của em đấy.

"

Tô Cảnh Nhan cười một tiếng: "Cứ thái độ đấy, thế nào? Anh muốn xào em à?"

"Anh ——" Phó Bách Diễn muốn nói câu gì tàn nhẫn một chút, nhưng lời đã tới bên miệng làm sao cũng không thốt lên được, cuối cùng chỉ có thể kéo mở cổ áo, vùi mặt vào bên cổ ấm áp, nhe răng cắn một ngụm.

"Tê ——" Tô Cảnh Nhan đau đến hít ngược một hơi: "Phó Bách Diễn anh thuộc cẩu sao?"

Phó tổng nhả ra hàm răng sắc bén, đầu lưỡi ẩm ướt mềm mại liếm lên dấu răng, lúc này mới thấp giọng mà cười: "Giúp em đánh dấu lại.

Lát nữa không được trêu chọc ai đấy, sau khi kết thúc thì ngoan ngoãn về nhà với anh.

"

Chuyện ở bữa tiệc tối lần trước hắn vẫn chưa quên đâu, bản lĩnh trêu hoa ghẹo nguyệt của tiểu tình nhân còn lợi hại hơn cả hắn.

Tô Cảnh Nhan lao lực rũ mắt, muốn nhìn xem cổ của mình bị cắn thành cái dạng gì, nhưng thử rất nhiều lần đều nhìn không thấy, lúc này mới từ bỏ: "Vậy em đi xuống trước, anh chờ lát nữa hẵng ra.

"

Phó Bách Diễn không cam lòng, nhưng nếu đã đáp ứng tách ra đi riêng thì phải tuân thủ hứa hẹn, chỉ có thể thả tiểu tình nhân xuống xe.

Nhưng trước khi cửa xe mở ra, hắn lại kéo người về hung hăng mút một ngụm.

Tô Cảnh Nhan chịu không nổi mà rùng mình một cái.

Gần đây, mức độ dính người của Phó tổng hình như có chút siêu tiêu.

Xuống xe rồi, hắn một mình đi về phía cửa lớn biệt thự, lúc đến cửa thì bị bảo an ngăn lại: "Xin chào tiên sinh, phiền ngài đưa ra thư mời.

"

Tô Cảnh Nhan ngẩn người, còn có thư mời nữa sao? Tống Lẫm đâu có đưa cho hắn.

Nam nhân trẻ tuổi đứng trước mặt mang diện mạo tuấn mỹ, ăn mặc khéo léo, thậm chí ẩn hiện ra vẻ quý khí, thấy thế nào cũng không giống như là kẻ lợi dụng cơ hội trà trộn vào đây lừa ăn lừa uống.

Nhưng nếu không có thư mời, bảo an vẫn là không thể thả người vào, đành phải khách khí nói: "Vậy tiên sinh ngài xem, có thể liên hệ với người mời ngài đến đây chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!