Thầy Tô trầm mặc vài giây, cằm hơn nâng, biểu tình lãnh đạm mà trả lời: "Đúng vậy, em chính là chơi không nổi đấy, thế nào?"
Phó Bách Diễn bị một câu của hắn làm cho nghẹn họng, môi mỏng mở ra rồi đóng lại nhiều lần, ngữ khí bỗng nhiên dịu lại: "Anh chỉ muốn em cho anh một câu trả lời rõ ràng, có khó đến vậy sao?"
Tô Cảnh Nhan "chậc" một tiếng, thong thả ung dung cài lại nút áo sơ mi một lần nữa: "Muốn đáp án cũng được, nhưng anh trả lời em một chuyện trước đã.
"
"Được, được!" Một giây trước hãy còn héo bẹp, Phó Husky bỗng chốc sống lại, luôn miệng đáp ứng: "Em muốn hỏi cái gì thì cứ việc hỏi, trả lời không được xem như anh thua!"
"Anh giấu thứ gì ở dưới tầng hầm vậy?" Tô Cảnh Nhan nhìn chằm chằm đôi mắt đen kia, mở miệng hỏi.
Thần sắc Phó Bách Diễn quả nhiên lập tức thay đổi, giữa mày nhíu lại, mí mắt rũ xuống, ánh mắt không tự chủ mà liếc sang chỗ khác.
Với kinh nghiệm của Tô Cảnh Nhan, đây là chứng minh tầng ngầm có quỷ.
"Không có gì hết……" Ngữ điệu của Phó tổng là hiếm thấy chột dạ: "Dù sao em cũng sẽ không muốn biết.
"
Tô Cảnh Nhan hơi hơi híp mắt, cố ý hỏi: "Chắc không phải là…… anh giấu ai ở dưới đó đấy chứ?"
Phó Bách Diễn: "? Đầu nhỏ của em nghĩ gì vậy? Trông anh giống kẻ biến thái thích giấu người ở dưới tầng hầm lắm sao?"
Đừng nói, lúc điên lên thật là có chút giống……
Tô Cảnh Nhan thầm phun tào một câu trong lòng, bỗng nhiên cúi người đến gần hắn: "Vậy anh dẫn em đi xem a, em tò mò lắm.
"
"Không được!" Phó Bách Diễn lại lần nữa không chút nghĩ ngợi mà quả quyết cự tuyệt.
Đồ vật ở chỗ đó tuyệt đối không thể để tiểu tình nhân nhìn thấy!
Tô Cảnh Nhan nhìn chằm chằm nam nhân không chớp mắt, nhìn đến mức đối phương muốn bối rối hoảng loạn, mới chậm rãi thu hồi ánh mắt.
"Được thôi, vậy em cũng sẽ không trả lời câu hỏi của anh.
" Hắn quay đầu, cúi người nhặt lên cà vạt rơi ở trên thảm, vòng eo mảnh khảnh mềm mại khó mà tưởng tượng.
"Em, anh ——" Phó Bách Diễn muốn nói lại thôi, ruột gan cồn cào muốn biết đáp án, rồi lại không thể đáp ứng yêu cầu của tiểu tình nhân: "Vậy bỏ qua ván này, chúng ta chơi lại ván khác.
"
"Game over.
"
"Trò chơi gì?" Phó tổng bị nụ cười này mê hoặc đến choáng váng, ngay cả ánh mắt sắc bén từ trước đến nay cũng trở nên đăm đăm.
Lão bà của hắn cười rộ lên cũng thật đẹp……
Tô Cảnh Nhan chỉ cười không nói, nắm lấy cổ tay của hắn chuyển ra sau lưng, sau đó chủ động hôn lên môi mỏng khẽ mở kia.
Phó Bách Diễn bị hôn đến xuân tâm nhộn nhạo, lập tức muốn đảo khách thành chủ, lại bị một tiếng thì thầm "Đừng nhúc nhích" mà ngăn lại động tác.
Bốn cánh môi mút lấy nhau nhẹ nhàng cọ xát, Phó tổng hoàn toàn không chú ý tới đôi tay của mình đã bị cà vạt trói lại.
Đại công cáo thành, Tô Cảnh Nhan rời khỏi đôi môi nóng bỏng nọ, lùi người ra sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!