Chương 33: Lão Công Hôn Một Cái Thì Làm Sao Vậy

Tô Cảnh Nhan trăm triệu không nghĩ tới chú ý điểm của Phó tổng lại nằm ở cái tên của tinh cầu, nhất thời chỉ có thể dùng ánh mắt nhìn đồ ngốc mà nhìn hắn.

Phó Bách Diễn hỏi lại lần nữa: "Tinh cầu gì?"

Vài giây sau, thầy Tô sống không còn gì luyến tiếc mà lặp lại: "Tinh cầu Tư Cách Lợi Đặc · Mộng Thác Nặc Lặc · Sa Điêu Cơ Trí.

"

"Tư Cách Lợi Đặc…… Sao trước giờ anh chưa nghe thấy cái tinh cầu này?" Phó Bách Diễn nhíu nhíu mày: "Anh chỉ là mất trí nhớ, chứ không phải bị thoái hóa chỉ số thông minh, em đang lừa anh sao?"

Hắn rõ ràng là nam chính của một cuốn tiểu thuyết phấn đấu nghịch tập, trong cuốn sách này căn bản là không có thể loại khoa học viễn tưởng, nằm mơ mà lừa được hắn!

Tô Cảnh Nhan:……

"Ha hả……" Hắn giả cười một tiếng: "Thì ra đầu óc Phó tổng không có bị hư, này cũng xem như là bất hạnh trong vạn hạnh.

"

"Có ý gì?" Phó Bách Diễn dần dần hồi vị lại, lập tức chất vấn nói: "Tô Cảnh Nhan, mới rồi là em vòng vo mà mắng anh sao?"

"Em nào dám?" Thầy Tô lại cười, "Nói thật thì em càng tò mò hơn ——"

Lúc trước chủ động cầu hôn với hắn rốt cuộc là vì cái gì?

Phó Bách Diễn: "Tò mò cái gì?"

"Không có gì.

" Tô Cảnh Nhan thu lại câu hỏi đã đến bên miệng.

Nghĩ lại thì có hỏi cũng như không.

Nhưng một giây này, trong lòng Phó Bách Diễn bỗng nhiên có loại cảm giác bị đè nén khó nói nên lời, giống như trong đoạn ký ức mà hắn đã mất đi kia, có một thứ gì đó cực kỳ quan trọng đồ vật cũng biến mất theo.

Hắn há miệng thở dốc, vừa định nói gì đó lại bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang.

Nhìn đến tên biểu hiện cuộc gọi, giữa mày Phó Bách Diễn lại không tự giác nhíu lại.

Tô Cảnh Nhan trộm liếc sang màn hình điện thoại một cái, thì ra là bên nhà cũ gọi tới: "Không nhận sao?"

Phó Bách Diễn nâng mắt cùng hắn đối diện: "Có lẽ……"

Tô Cảnh Nhan: "Hả? Cái gì?"

"Thật ra hai chúng ta kết hôn là vì gia tộc liên hôn, để trao đổi lợi ích, mà em lợi dụng quyền thế của Tô gia tới cưỡng ép anh đi vào khuôn khổ phải không?" Phó tổng ngữ khí thâm trầm, não bổ một hồi tiết mục chính mình bị tiểu tình nhân cường thủ hào đoạt.

"Phụt ——" Tô Cảnh Nhan suýt nữa thì phun nước miếng vào mặt hắn: "Gia tộc liên hôn? Trao đổi lợi ích? Em dùng quyền thế để ép anh kết hôn với em? Phó Bách Diễn, có phải anh đọc tiểu thuyết não tàn nhiều quá nên lậm không vậy?"

Vừa dứt lời, lại nghĩ tới người đọc nhiều tiểu thuyết não tàn hình như chính là hắn……

Báo ứng! Này tuyệt đối là báo ứng của hắn!

"Hừ.

" Phó tổng hừ lạnh một tiếng: "Em vì để có được anh, nhất định là không từ thủ đoạn lại phí không ít tâm tư chứ gì?"

Tô Cảnh Nhan: "? Vậy thì không có.

"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!