Sau khoảng yên lặng ngắn ngủi, bí thư Kim dùng nắm tay chống ở môi, nhất thời không khống chế được mà ho khan đến tê tâm liệt phế.
Ở tập đoàn Thịnh Tinh nhậm chức 5 năm, hắn đã từng trải qua quá trình tập đoàn thay đổi quyền lực và bài trừ rộng, từ một vị trợ lý nhỏ bé thăng lên làm bí thư của tổng tài, nhiều năm trôi qua dãi nắng dầm mưa, hắn được nhiều người xưng là "Thái Sơn sụp đổ trước mắt cũng mặt không đổi sắc のbí thư Kim".
Nhưng hôm nay, hắn rốt cuộc tao ngộ hoạt thiết lư trong vòng đời sự nghiệp, chính là sự khiêu chiến cực hạn đến từ BOSS cuối của hắn.
"Bí thư Kim, cậu bị cảm à?" Giờ phút này, tuy trong đầu Phó tổng đều là "xanh xanh xanh xanh xanh xanh", nhưng vẫn không quên bớt thời giờ quan tâm đến bí thư của mình.
"Tôi không sao ạ, cảm ơn Phó tổng quan tâm." Bí thư Kim hòa hoãn hơi thở, nâng tay đẩy đẩy gọng kính, bình tĩnh hỏi: "Phó tổng, có phải ngài chỉ mới xem xong trang đầu tiên?"
Nếu là chịu xem thêm một tờ cũng không đến mức như thế.
Phó Bách Diễn lắc lắc gương mặt tuấn tú: "Chỉ xem mỗi trang đầu đã gặp phải đả kích thế này, cậu còn muốn tôi xem tiếp?"
Trái tim hắn đã sắp nát thành tro rồi, hắn lẽ ra không nên tay tiện mà mở ra này bản báo cáo điều tra này!
"Ngài vẫn là xem tiếp đi ạ, có lẽ sẽ có kinh hỉ ngoài ý muốn đấy ạ." Bí thư Kim tiến lên hai bước, lớn mật mà thay sếp mở ra bản báo cáo điều tra, muốn đem chân tướng mạnh mẽ nhét vào miệng sếp nhà mình.
Phó Bách Diễn kháng cự mà chuyển ánh mắt sang chỗ khác: "Tôi không xem."
"Xem một cái đi, sếp." Bí thư Kim hướng dẫn từng bước: "Chẳng lẽ ngài lại không muốn biết, vị bạn lữ hợp pháp của Tô thiếu rốt cuộc là ai sao?"
Phó Bách Diễn giữa mày vừa động, ánh mắt không tự giác mà dịch trở về.
Rốt cuộc là đồ chó con nào không có mắt! Cả gan! Dám kết hôn với người của hắn?!
Sau khi vào đông, thời tiết càng ngày càng lạnh, việc đúng giờ đi học của nhóm sinh viên cũng trở nên càng ngày càng khó khăn.
Bất quá, lớp của thầy Tô vẫn trước sau như một mà không còn chỗ ngồi.
"Thầy Tô, thầy biết không? Gương mặt đẹp trai của thầy là động lực duy nhất đã giúp em bò ra khỏi phần mộ ấm áp của mình đó ạ!" Giờ nghỉ giữa khóa, các bạn học nữ sôi nổi ôm ấm bảo bảo trong tay, bắt đầu nhìn thầy Tô làm nũng.
Tô Cảnh Nhan đang dựa vào trên bục giảng uống nước, nghe vậy lắc lắc ngón tay: "Không đúng, động lực duy nhất của các em, hẳn là đợt thi cuối kỳ không bị thi rớt."
"Mới không phải đâu ~" Ngồi ở hàng phía trước, nữ sinh kéo dài âm cuối mà thổi cầu vồng thí: "Thầy Tô lớn lên soái, người lại tốt như vậy, mới sẽ không để tụi em bị rớt đâu ~"
Thầy Tô khẽ mỉm cười: "Vậy thì phải xem biểu hiện thường ngày của các em rồi."
Hai tiết giảng bài kết thúc, thầy Tô đi ra phòng học, vừa mới chuẩn bị quay về văn phòng liền nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc: "Thầy!"
Tô Cảnh Nhan quay đầu lại: "Tống Lẫm? Đã lâu không gặp em."
"Em gần đây có chút bận, nên không có tới làm phiền thầy." Tống Lẫm chạy chậm tới gần, biểu tình có chút thẹn thùng.
Tô Cảnh Nhan gật gật đầu, tỏ vẻ lý giải: "Vậy hôm nay tới tìm thầy, là có chuyện gì sao?"
"Thật ra cũng không có chuyện gì quan trọng……" Tống Lẫm nhìn quét một vòng, sau đó đem túi giấy đang cầm trong tay nhét vào lòng thầy: "Tặng thầy quà Giáng Sinh sớm."
Tô Cảnh Nhan chớp chớp mắt, nhanh như vậy đã sắp tới lễ Giáng Sinh rồi?
Hắn rũ mắt nhìn thoáng qua túi giấy, hình như là một chiếc khăn quàng cổ màu trắng: "Em mua khăn quàng cổ cho thầy?"
"Là em tự dệt ạ." Tống Lẫm mặt hơi ửng đỏ, nghiêm túc lại cường điệu nói: "Tự mình dệt sẽ ấm hơn."
"Ha ha, em cũng biết dệt khăn quàng cổ sao?" Tô Cảnh Nhan nở nụ cười: "Bất quá, em hẳn là dệt cho bạn gái của mình mới đúng."
Hình như dạo gần đây, mấy cậu sinh viên thật sự rất lưu hành chuyện dệt khăn quàng cổ.
Mặt Tống Lẫm lập tức càng đỏ: "Em, em không có bạn gái."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!