Chương 31: Tôi Sẽ Không Từ Bỏ Em Ấy

Nói đến nơi đây, bí thư Kim đã hiểu: "Vậy ngài chuẩn bị chủ động thế nào ạ?"

"Nếu tôi biết chủ động thế nào, tôi còn cần hỏi cậu sao?" Phó Bách Diễn thở dài một hơi: "Theo đạo lý mà nói thì, kim chủ đẹp trai lắm tiền lại khoan dung hào phóng như tôi đây, tiểu tình nhân hẳn là luyến tiếc lắm……"

Nhưng dạo gần đây, từ sâu trong nội tâm của hắn lại sinh ra một loại cảm giác bất an kỳ lạ, cứ cảm thấy tiểu tình nhân sẽ rời khỏi hắn bất cứ lúc nào vậy.

Mắt thấy sếp nhà mình lâm vào nỗi u buồn không thể tự kềm chế, bí thư Kim tất nhiên cũng sẽ không nhắc nhở hắn rằng, chủ ngữ đã từ "bạn của tôi" biến thành "chính tôi".

"Sếp, ngài nói đúng, muốn giữ lại một người, dùng tâm so với dùng tiền càng quan trọng hơn." Bí thư Kim châm chước câu chữ mà trả lời: "Người cũng không phải cỏ cây, ai có thể vô tình? Yêu một người, đầu tiên phải để người đó cảm nhận được ta đối với người đó ——"

"Từ từ! Cậu nói cái gì?" Phó Bách Diễn bỗng như điện giật mà xoay người lại, đại kinh thất sắc: "Cậu cậu cậu, cậu vừa nói cái gì, mau lặp lại lần nữa!"

Bí thư Kim: "Người cũng không phải cỏ cây, ai có thể vô tình?"

Phó tổng: "Không phải, là câu cuối cùng!"

Bí thư Kim: "Yêu một người, đầu tiên phải để người đó cảm nhận được tình yêu của mình?"

"Yêu một người……" Phó Bách Diễn phảng phất như gặp một cú sốc lớn, gần như lẩm bẩm mà lặp đi lặp lại: "Yêu một người…… chẳng lẽ, chẳng lẽ tôi cũng đã yêu em ấy?"

Ánh mắt bí thư Kim toát ra một chút đồng tình.

Đáng thương cho sếp, trước khi mất trí nhớ đã thật cẩn thận mưu đồ, mất trí nhớ rồi lại một lần nữa yêu cùng một người, nhưng cố tình làm ra chuyện nào chuyện nấy đều thái quá, chưa gì đã phải trở lại trước giải phóng.

Nghĩ đến đây, bí thư Kim lấy ra một phần văn kiện từ túi xách: "Nhưng thưa sếp, ngài có từng nghĩ tới, việc thay đổi mối quan hệ giữa ngài và Tô thiếu có lẽ là sẽ đơn giản hơn so với những gì ngài nghĩ đấy ạ."

Phó tổng hãy còn đang hoài nghi chính mình, hoài nghi nhân sinh, hoài nghi thế giới: "Bây giờ cậu đừng nói chuyện với tôi!"

Bí thư Kim khựng lại hai giây, vẫn là quyết định ngược gió gây án.

Nhưng đúng lúc này, Tô Cảnh Nhan đang đứng ở cửa nghe lén lại bị một bàn tay đột nhiên xuất hiện vỗ lên bả vai, làm hắn sợ tới mức nhảy một bước về phía trước.

Cửa phòng bệnh "kẽo kẹt" một tiếng, mở ra.

Bác sĩ Trì không hề có ý xin lỗi mà cười cười: "Xin lỗi nha thầy Tô, tôi không phải cố ý đâu, tôi cũng không nghĩ tới cậu lại đang ở chỗ này nghe lén đó."

Tô Cảnh Nhan:……

Trong phòng bệnh, Phó tổng tức khắc càng thêm luống cuống, hư trương thanh thế nói: "Em tới lúc nào? Em đã nghe được cái gì rồi?"

Đáng chết, những lời hắn nói sẽ không bị tiểu tình nhân nghe hết không sót một chữ đấy chứ?

"Khụ khụ……" Thầy Tô hắng hắng giọng, không quá quen miệng mà nói dối: "À thì, em cũng mới vừa tới, cái gì cũng không nghe thấy."

Bác sĩ Trì cười nhạo: "Này cũng tin được?"

Không ngờ, bịt tai trộm chuông Phó tổng thế nhưng thật đúng là tin: "Vậy là tốt rồi."

Nói xong lại một lần nữa cường điệu: "Mà cho dù cậu có nghe thấy cái gì đi nữa, thì đó cũng là chuyện của bạn tôi thôi."

Tô Cảnh Nhan: Vô trung sinh hữu……

"Thôi, trở lại chuyện chính.

Tôi là tới thông báo cho các cậu, Phó tổng đã có thể xuất viện." Bác sĩ Trì xem hài đủ rồi nên mở ra lịch bệnh quẹt vài nét bút: "Các hạng kiểm tra đều đã ra kết quả, cậu còn khỏe hơn cả tôi ấy."

Phó Bách Diễn: "Ồ? Tôi đây đại —— chỗ bị phỏng của tôi thì sao?"

"Không có vấn đề gì lớn." Trì bác sĩ chậm rì rì nói: "Sau khi trở về nhớ thoa thuốc đúng giờ, đừng để dính nước, kỵ ăn hải sản, kỵ ăn cay độc dầu mỡ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!