Người đã ở bệnh viện, chữa trị cũng tiện hơn.
Bác sĩ Trì kiểm tra trình độ bị phỏng của tiểu huynh đệ Phó tổng, sau đó tìm đồng sự bên khoa phỏng lấy thuốc.
"Giờ thì hay rồi, nằm viện nằm ra bệnh thật luôn." Tiễn đi bác sĩ Trì đã cười đến rút gân, Tô Cảnh Nhan đứng cạnh giường bệnh ra lệnh: "Cởi quần."
"Cậu có thái độ gì đây?" Phó tổng vừa đau vừa thẹn vừa bực: "Đây chính là chuyện có liên quan đến hạnh phúc đại sự nửa người dưới của cậu đấy!"
Hắn bị mù à? Hiện tại, tiểu tình nhân có phải là có chút vui sướng khi người gặp họa không vậy?
Tô Cảnh Nhan "ha hả" cười một tiếng, không tỏ ý kiến.
Này có là gì? Cùng lắm thì đổi một người thôi! Hơn nữa hắn cũng là nam, nếu không được thì hắn cũng có thể……
Phó Bách Diễn cảnh giác mà nhìn hắn chằm chằm: "Nụ cười này của cậu là có ý gì?"
Tô Cảnh Nhan cúi người xuống, trực tiếp ra tay nắm lấy lưng quần của hắn: "Rốt cuộc là anh có cởi quần không?"
"Tôi không cởi!" Phó tổng lập tức dùng đôi tay nắm chặt lấy lưng quần, giống như muốn thề sống chết bảo vệ trinh tiết của mình vậy.
Thầy Tô trăm triệu không nghĩ tới, có một ngày chính mình muốn cởi quần của lão công nhà mình lại khó như vậy!
"Không phải, anh không cởi quần, làm sao em giúp anh thoa thuốc được?" Tô Cảnh Nhan nâng mắt lên trừng hắn: "Anh không đau à?"
"Tôi…… Tôi tự mình làm được!" Phó tổng nghiêng đôi mắt nhỏ đang hoang mang rối loạn qua một bên, mạnh miệng bảo: "Cậu ra ngoài trước đi, tôi có thể tự thoa thuốc."
"Chậc." Tô Cảnh Nhan trên dưới đánh giá hắn một hồi, quyết định áp dụng phép khích tướng: "Phó tổng, anh bây giờ là đang thẹn thùng sao?"
Phó tổng tựa như Husky bị dẫm cái đuôi, lập tức bắn lên, lớn tiếng gào thét: "Sao có thể, ngao ngao ngao đau quá ——"
Tô Cảnh Nhan không nói một lời, tiếp tục nhìn hắn.
Dưới cái nhìn chăm chú của tiểu tình nhân, lực trên tay Phó Bách Diễn dần buông lỏng: "Thực xấu, lỡ như cậu không thích……"
Hắn cũng không muốn tiểu tình nhân đối với XX của hắn sinh ra bóng ma!
Tô Cảnh Nhan:……
"Thứ đồ kia của anh, vốn dĩ đã không đẹp rồi có được không?"
Phó Bách Diễn: "? Vậy cậu không thích sao?"
Không đợi tiểu tình nhân trả lời, hắn lại lo tự mình nói: "Khẳng định là thích, rốt cuộc nó có thể làm cậu dục tiên dục, tê——"
Quần bệnh nhân rộng thùng thình bị lột xuống sạch sẽ lưu loát.
Vừa rồi bị nước nóng làm phỏng, Tô Cảnh Nhan bước vào đã trước tiên dùng nước lạnh ngâm nó một lúc lâu.
May mắn kịp thời làm xử lý, hiện tại chỉ là có chút sưng đỏ, không có bị nổi bọc nước.
Tô Cảnh Nhan dứt khoát leo lên giường bệnh, quỳ gối trước người nam nhân, động tác mềm nhẹ dùng lòng bàn tay nâng lên, lại dùng ngón trỏ của bàn tay khác thoa lên thuốc trị phỏng.
"Tê……" Phó Bách Diễn lại hít ngược một hơi.
Cảm giác thứ đồ kia bị vật khác bao trùm bên ngoài thật sự quá phong phú.
"Đau sao?" Tô Cảnh Nhan bớt thời giờ giương mắt quan sát biểu tình của hắn: "Em sẽ nhẹ nhàng một chút, chậm một chút."
"Ừ……" Phó Bách Diễn kêu rên một tiếng, bỗng nhiên cảm thấy có chỗ nào không đúng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!