Chương 3: Vừa Lòng Chỗ Cậu Nhìn Thấy Chứ

Lần đầu tiên gặp mặt Phó tiên sinh, hội trưởng danh dự của hiệp hội sắc đẹp toàn trường là Tô Cảnh Nhan đã sáng mắt.

Ngày đó, hắn vốn mang theo phát tiểu lại đây chuẩn bị làm loạn, nhưng vừa bước vào quán cà phê, ánh mắt đã bị nam nhân ngồi cạnh cửa sổ sát đất hấp dẫn.

Nam nhân trẻ tuổi nổi bật bất phàm, ngũ quan như được đại sư cầm trong tay tỉ mỉ điêu khắc, thân xuyên tây trang màu đen không có nếp nhăn, hai chân thẳng tắp thon dài bị khóa lại dưới quần tây, toàn thân tản ra hơi thở tự phụ lại cấm dục.

Chỉ từ ngoại hình tới nói, hoàn toàn là loại hình mà hắn thích, so với tấm ảnh mơ hồ đến cả người lẫn vật chẳng thể phân biệt mà hắn kiếm được thì lúc này mới thực sự là xuất sắc.

Tô Cảnh Nhan thầm nghĩ trong lòng "có ý tứ", đổi sang vẻ ôn hòa vô hại trước kia, bước chân nhẹ nhàng đi qua: "Xin chào, xin hỏi anh là Phó tiên sinh phải không?"

Nam nhân giương mắt, đôi mắt đen trầm mơ hồ như có gió bão chợt lóe mà qua, nhanh đến mức làm người khác không kịp  bắt lấy.

"Xin chào, tôi là Phó Bách Diễn.

" Phó tiên sinh thân sĩ mà đứng dậy, kéo ra ghế dựa.

Tô Cảnh Nhan hào phóng ngồi xuống, còn chưa kịp tự giới thiệu, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng gọi đầy nhịp điệu: "Cảnh ~ Nhan ~"

Âm cuối giống như muốn bay lên trời cùng thái dương vai kề vai ấy.

Thầy Tô mi mắt giật giật, không xong!

"Cảnh Nhan ~ sao anh lại ở đây ~" Không biết từ đâu đột nhiên nhảy ra một người, kéo giọng hờn dỗi nói: "Anh tới uống cà phê sao không gọi Bảo Bối vậy ~"

"Khụ, khụ khụ……" Tô Cảnh Nhan trăm triệu không nghĩ tới phát tiểu lại có thể nặn ra cái giọng này, một ngụm cà phê sặc trong cổ họng, vừa ho khan vừa nỗ lực dùng ánh mắt ám chỉ đối phương: Dừng! Cậu dừng lại!

Nhưng mà, phát tiểu tự xưng là ăn ý trăm phần trăm lại nhìn hắn tỏ vẻ "tớ hiểu", gương mặt trẻ con thanh thuần đáng yêu vừa khiếp sợ vừa bi thương: "Khoan đã! Hắn là ai? Cảnh Nhan, hắn là ai? Anh vậy mà uống cà phê với người đàn ông khác sau lưng em?"

Tô Cảnh Nhan: "…"

"Chuyện này, Phó tiên sinh, xin ngài đừng hiểu lầm, đây là bạn thân tôi, Lâm ——"

"Tô Cảnh Nhan!" Lâm Bảo Bối bi phẫn đan xen, hét lớn một tiếng: "Trong bụng em còn đang mang thân sinh cốt nhục của anh, sao anh có thể vô tình phủi sạch quan hệ giữa chúng ta như vậy được!"

Lời nói vừa dứt, toàn bộ lầu hai, nháy mắt có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Phó Bách Diễn nhìn chằm chằm vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc của đối tượng thân cận ở đối diện, khuôn mặt tuấn mỹ mang vẻ khó đoán.

Tô Cảnh Nhan đỡ cái trán, nhỏ giọng năn nỉ: "Lâm Bảo Bối, cậu có thể về, thật sự, tớ và Phó tiên sinh còn có chuyện cần nói.

"

Lâm Bảo Bối dừng lại, nhìn sang đối tượng thân cận của phát tiểu, không tự chủ được mà hít sâu, ngây ngô cười lên: "Anh chính là Phó tiên sinh? A Nhan không có nói anh đẹp trai như vậy a!"

Phó Bách Diễn như cũ mặt vô biểu tình.

"À à à! Kia gì, chuyện vừa rồi… Thật ra đều là ảo giác thôi!" Lâm Bảo Bối lúc này mới nhận ra chính mình giống như làm bậy, vội vàng muốn cứu vãn tình hình: "Tôi tên Lâm Bảo Bối, tôi là phát tiểu của A Nhan!"

Phó Bách Diễn: "Lâm tiên sinh, nếu tôi nhớ không lầm thì cậu là một diễn viên.

"

72 tuyến.

Lâm Bảo Bối thụ sủng nhược kinh: "Hả? Chẳng lẽ anh là fan của tôi sao?"

Phó tiên sinh ưu nhã mà uống một ngụm cà phê: "Gần đây, giải trí Thịnh Tinh có đầu tư cho một bộ phim cổ trang, tôi thấy trong đó có một nhân vật rất thích hợp với Lâm tiên sinh.

"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!