Mười phút trước ——
Tại chỗ ngoặt cầu thang, một người nam nhân tuổi trẻ tuấn mỹ đang cùng một cục bột nhỏ giằng co.
Một lát sau, Tô Cảnh Nhan đứng lên, giả vờ muốn rời khỏi đây: "Chú đi nha, cháu ở lại chỗ này một mình đi.
"
"Không được!" Cậu bé thanh thúy mà hô một câu, sau đó vươn tay nhỏ mum múp thịt gắt gao túm chặt góc áo hắn.
"Vậy cháu phải nói thật cho chú biết, cháu rốt cuộc là từ phòng bệnh nào ra đây?" Tô Cảnh Nhan bất đắc dĩ mà cúi đầu: "Nếu không, cháu nói cho chú biết cách liên lạc với ba mẹ của cháu?"
Hắn vốn muốn ra ngoài hít thở không khí, không nghĩ tới lại gặp phải một cậu nhóc lạc đường.
Vấn đề là, cậu bé còn không muốn nói cho hắn biết mình từ đâu tới, giờ muốn đưa người an toàn trở về cũng khó khăn.
"Ca ca, anh chơi với em đi!" Câu bé lao lực mà ngưỡng khuôn mặt nhỏ: "Em không muốn đi về, em muốn chơi với ca ca!"
Tô Cảnh Nhan một lần nữa ngồi xổm xuống, nhéo nhéo gương mặt đầy thịt của cậu bé: "Em mà như vậy, ca ca sẽ bị hiểu lầm thành kẻ xấu muốn lừa bán trẻ em đấy.
"
"Ca ca mới không phải kẻ xấu!" Cậu bé bẹp bẹp cái miệng nhỏ: "Ba ba mới là kẻ xấu!"
Tô Cảnh Nhan nhịn không được mà nhíu mày: "Ba cháu đối với cháu không tốt sao?"
Cậu bé giơ lên tay lên muốn nắm lấy tay hắn: "Em…… Ba em ——"
"Giang Tinh Duệ!" Một giọng nói trầm thấp dễ nghe bỗng vang lên: "Sao cháu lại chạy ra đây?"
Tô Cảnh Nhan giương mắt, thế nhưng lại là Giang công tử Giang Kim Thần đã từng gặp một lần.
Trong mắt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc: "Đây, đây là con của anh?"
"Ha hả, tôi ở đâu ra có đứa con trai lớn như vậy chứ?" Giang Kim Thần cười một tiếng, ánh mắt dừng lại trên mặt hắn: "Đã lâu không gặp, Cảnh Nhan cậu sinh bệnh à?"
"Chú!" Cậu bé nghe tiếng, lập tức nhào về phía Giang Kim Thần: "Chú, sao chú lại biết cháu ở chỗ này nha!"
Giang Kim Thần bế cậu bé lên, bàn tay to ở trên mông nhóc vỗ hai cái, thấp giọng uy hiếp: "Chờ lát nữa trở về lại thu thập cháu.
"
Tô Cảnh Nhan đi theo đứng dậy: "Sinh bệnh không phải tôi, là người khác.
Giang tiên sinh ngài thì sao?"
"Chúng ta tốt xấu cũng là quan hệ cùng nhau ăn bữa cơm, không cần gọi nhau xa lạ như thế chứ?" Giang Kim Thần giọng nói nhẹ nhàng, ngữ điệu ôn nhu, không làm cho người khác thấy phản cảm chút nào: "Cảnh Nhan, cậu gọi tôi là Kim Thần đi, Giang Kim Thần cũng được.
"
Tô Cảnh Nhan không tiếp lời hắn, bước lên bậc thang: "Nếu cháu bé đã được chú tìm thấy rồi, vậy tôi cũng không còn việc nào khác.
"
Cậu bé xoay mặt qua, mắt to long lanh chớp chớp: "Ca ca chơi với Duệ Duệ có được không? Duệ Duệ có thật nhiều đồ chơi nga!"
Giang Kim Thần lại vỗ lên mông cậu bé một cái: "Ca ca còn có chuyện khác, không được làm phiền ca ca.
"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!