Vài giây sau, Tô Cảnh Nhan ném ra cánh tay bị quấn đầy băng vải nọ, không thể tưởng được mà chất vấn: "Phó Bách Diễn, anh gạt em?"
Phó tổng bị dỡ đài ở trước mặt mọi người, lập tức thẹn quá thành giận: "Trì Soái! Lúc nãy cậu cũng không có nói như vậy!"
Bác sĩ Trì: "Ha hả…… Rõ ràng tôi đã nói là không cần thiết quấn băng vải, là chính cậu một hai muốn quấn thành như vậy."
"Cậu không biết tay tôi quý giá cỡ nào sao? Nếu khôi phục không tốt, cậu liền xong đời đấy, tôi nói cho cậu biết!" Phó tổng nỗ lực mà chứng minh chính mình không có chuyện bé xé ra to.
Bác sĩ Trì lạnh lẽo cười: "Ngại quá, tại hạ tài nghệ không tinh, Phó tổng nếu như không yên tâm thì có thể chuyển viện."
Phó tổng rống giận: "Trì Soái!"
Tô Cảnh Nhan: "Ồn ào cái gì? Nếu không có chuyện gì thì anh yên tĩnh chút cho em!"
Phó tổng vừa rồi còn hùng hổ, bị tiểu tình nhân hung lại lập tức túng liền, ý đồ muốn vãn hồi một lần cuối cùng: "Tay của tôi thật sự rất nghiêm trọng, không tin tôi cởi băng vải cho cậu xem ——"
Tô Cảnh Nhan hung tợn trừng mắt nhìn hắn: "Có tin em giúp anh đánh gãy nó tại chỗ không?"
Vừa lúc đang ở bệnh viện, bác sĩ Trì một giây là có thể ra tay cứu chữa.
Phó Bách Diễn tự biết đuối lý, không tình nguyện mà ngậm miệng lại.
Tiểu tình nhân vừa rồi còn vì hắn mà khẩn trương đến muốn khóc, vẻ mặt đó thật sự rất đáng yêu, sao bây giờ lại trở nên hung dữ như vậy……
"Chậc chậc chậc~" Bác sĩ Trì lộ ra biểu tình vui sướng khi người gặp họa.
Mất trí nhớ thì mất trí nhớ, "thê quản nghiêm" nhưng thật ra đã khắc vào trong xương cốt rồi.
Thấy người đã an tĩnh lại, Tô Cảnh Nhan nhìn về phía bí thư Kim: "Bí thư Kim, phiền anh ra đây với tôi một chút."
Phó tổng: "? Cậu muốn nói gì với bí thư Kim?"
Tô Cảnh Nhan: "Không liên quan tới anh!"
Bên ngoài phòng bệnh.
Tô Cảnh Nhan dựa lên vách tường trắng, biểu tình vô cùng nghiêm túc: "Bí thư Kim, có thể giải thích một chút tình huống hiện tại rốt cuộc là như thế nào không?"
Bí thư Kim ánh mắt thành khẩn mà xin lỗi hắn: "Thực xin lỗi Tô thiếu, trách tôi vừa rồi đã không nói rõ ràng với ngài ở trong điện thoại."
"Anh nói thật cho tôi biết, có phải Phó Bách Diễn bảo anh làm như vậy?" Tô Cảnh Nhan nỗ lực duy trì tâm bình khí hòa: "Chỉ vì muốn làm tôi sợ nên hắn cố ý chạy tới nằm viện?"
"Không phải như thế." Bí thư Kim châm chước một chút: "Buổi chiều sau khi kết thúc công việc, Phó tổng muốn chạy về nhà cùng ngài dùng chung bữa tối, nhưng lại ghét bỏ chú Lý lái xe quá chậm nên tự mình lái xe đi rồi.
Kết quả, trên đường không cẩn thận đụng vào đuôi xe ở phía trước."
Tô Cảnh Nhan không khỏi nhíu mày.
Phó tổng từ trước đến nay không phải là người duy trì an toàn là nhất sao? Vậy mà lại vì sốt ruột muốn về nhà mà đụng phải đuôi xe, chỉ là vì muốn chạy về cùng hắn ăn tối thôi?
Bí thư Kim: "Lúc ấy, Phó tổng cảm thấy đầu rất đau, tôi liền lập tức gọi xe cứu thương đưa Phó tổng đến bệnh viện.
May mắn là sau khi kiểm tra, không phát hiện vấn đề gì lớn, chỉ có cánh tay bị đụng vào tay lái."
Tô Cảnh Nhan bắt được từ ngữ mấu chốt: "Đau đầu? Anh ấy sẽ không lại bị chấn động não đấy chứ?"
Bí thư Kim cẩn thận trả lời: "Rất nhỏ."
"Vậy…… anh ấy có nhớ lại ký ức đã mất đi không?" Tô Cảnh Nhan ngữ khí ngầm mang theo chút chờ mong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!