Sợ nhất không khí đột nhiên an tĩnh.
Lật xe nghiễm nhiên lật ra kinh nghiệm, thầy Tô bất động thanh sắc mà ném nồi tới đối diện: "Bác sĩ Trì, Phó tổng tới, hay là anh nói chuyện trực tiếp với anh ấy?"
"Thật sự không cần." Ai ngờ bác sĩ Trì trở mặt không quen nhau, ngữ tốc thoăn thoắt trả lời: "Tôi không còn gì để nói, tạm biệt."
Dưới ánh mắt âm xuống bảy tám độ, Tô Cảnh Nhan miễn cưỡng duy trì nụ cười: "Được, vậy tạm biệt, bác sĩ Trì."
Bác sĩ Trì: "A đúng rồi, nhà tiếp theo mà cậu nói, tôi sẽ cẩn thận tìm giúp cậu."
"Lăn!"
Tiếng gầm của dã thú cùng với một tiếng "phanh" rung trời vang lên, di động truyền đến một đợt âm bận "tút tút tút".
Đôi tay cuộn thành nắm nện lên bàn làm việc, Phó Bách Diễn dùng đôi mắt u trầm gắt gao nhìn thẳng tiểu tình nhân.
"Bình tĩnh, Phó tổng." Tô Cảnh Nhan không khỏi rụt người ra sau: "Là bác sĩ Trì ám toán em!"
Phó Bách Diễn cười lạnh một tiếng: "Trên trời xin làm chim liền cánh, tai vạ đến nơi mỗi người bay?"
"Anh nghe nhầm, em nói chính là —— trên trời xin làm chim liền cánh, dưới đất xin làm cây liền cành." Thầy Tô nghiêm trang mà sửa đúng: "Còn có câu sau nữa, thiên trường địa cửu hữu thời tẫn, thử hận miên miên vô tuyệt kỳ."
Phó tổng giận: "Tôi mẹ nó là muốn nghe cậu bối thơ đấy à?"
"Khụ khụ……" Tô Cảnh Nhan thanh thanh giọng nói: "Vậy, em hát một bài cho anh nghe nha?"
Phó Bách Diễn:……
Hắn giơ tay đỡ thái dương, tức giận đến mức đầu phát đau.
Tô Cảnh Nhan lập tức đứng dậy, tiến lên đỡ cánh tay hắn: "Anh không sao chứ?"
Phó Bách Diễn nghiến răng cấm, bỗng nhiên phát lực, một tay ấn người xuống.
"A!" Tô Cảnh Nhan kêu một tiếng, bị bắt nằm ngửa ở trên bàn làm việc.
Nếu không phải cơ thể hắn đủ mềm dẻo thì cái eo già này của hắn chắc chắn đã bị bẻ gãy rồi.
"Cậu đang mong chờ tôi có chuyện sao, hả?" Phó Bách Diễn cúi người tới gần hắn, bàn tay to hữu lực bóp lấy chiếc cổ thon dài: "Sau đó, cậu muốn đi tìm nhà khác?"
Tô Cảnh Nhan cảm nhận được lực đè ép trên yết hầu, nỗ lực biện giải: "Thật ra thì, em đang cố ý làm khó bác sĩ Trì thôi.
Phó tổng anh ngẫm lại, chỗ nào lại có nam nhân cao hơn anh, soái hơn anh, còn có tiền hơn anh chứ?"
Cái mông ngựa này vuốt đúng lúc đúng chỗ, sắc mặt âm u của Phó tổng cũng khá hơn.
Nhưng giây tiếp theo, hắn lại buộc chặt ngón tay, ngữ khí nghiêm khắc mà cảnh cáo: "Chỉ cần tôi không chết, cậu cũng đừng nghĩ tới chuyện bay khỏi lòng bàn tay tôi!"
"Khụ khụ……" Tô Cảnh Nhan ho khan hai tiếng, gông cùm xiềng xích trên cổ thoáng chốc đã buông lỏng.
Hắn ngước mắt nhìn thẳng vào mắt nam nhân, ngữ khí vui vẻ: "Thế nào, chẳng lẽ Phó tổng…… muốn bao dưỡng em cả đời sao?"
Dường như không dự đoán được hắn sẽ hỏi câu này, Phó Bách Diễn nhất thời ngơ ngẩn.
Tô Cảnh Nhan gọi một tiếng: "Phó tổng?"
"Đây không phải là chuyện cậu cần quan tâm!" Phó Bách Diễn bừng tỉnh hoàn hồn, tiếp tục ác thanh ác khí nói: "Chỉ cần tôi không cho phép, cậu cũng đừng hòng tìm mấy dã nam nhân đó!"
"Xì ~" Tô Cảnh Nhan cười nhạo một tiếng: "Đây là đạo lý gì? Chỉ cho phép anh phiền chán vứt bỏ em, lại không cho em không cần anh trước à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!