Chương 20: Nghệ Thuật Huyền Bí Phương Đông

Một giây, hai giây, ba giây ——

Đỉnh đầu thảo nguyên xanh mượt, Phó tổng hồi thần lại, hét lớn một tiếng: "Còn không buông tay!"

Tô Cảnh Nhan bị hắn làm cho hoảng sợ, phản xạ có điều kiện mà buông tay ra, sau đó tiểu cuộn sóng tuyến tinh liền "á" một tiếng, ngã dập mông xuống đất.

Tô Cảnh Nhan: Anh hùng cứu mỹ nhân, cứu cái tịch mịch……

Nhưng sau đó, Mộ tứ thiếu lại nhanh chóng đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía thầy Tô lại đã hoàn toàn thay đổi.

Cậu ta nâng khuôn mặt nhỏ vừa đỏ bừng vừa ngượng ngùng, nói: "Cái kia, vừa rồi cảm ơn anh a ~~~"

"Không có việc gì, không cần khách khí.

" Tô Cảnh Nhan lui ra sau một bước, nỗ lực né tránh công kích của đường cuộn sóng.

Đứng một bên vây xem toàn bộ hành trình, Trác Phi Phàm vỗ tay cười ha hả: "Ha ha ha! Mộ tứ thiếu, chuyện này cậu có nên lấy thân báo đáp không?"

Mộ Kha ngượng ngùng mà nhấp nhấp môi, trong đầu lại bắt đầu tự động phát lại cảnh tượng thầy Tô tiếp được cậu ta vừa rồi.

Trời ạ, hồi nãy có phải mình còn vô ý ấn trúng cơ ngực rắn chắc kia……

"Trác lão tam, cậu câm miệng cho tôi!" Phó tổng giờ đã tức đến xanh mặt, một tay kéo tiểu tình nhân đến bên cạnh để chứng tỏ chủ quyền.

Trác Phi Phàm lại là vẻ e sợ thiên hạ không đủ loạn: "Ha ha, Phó tổng, không phải anh sợ nhất Mộ tứ thiếu quấn lấy anh sao? Thế này thì anh cũng được giải thoát rồi mà còn không vui nữa —— a a a, hình như tôi uống nhiều quá hay sao ấy.

"

Đối mặt Phó tổng trợn mắt giận nhìn, Trác tam thiếu lập tức ảnh đế nhập thân, làm bộ choáng váng đầu mà đưa tay nâng trán.

"Các vị khách mời và bạn bè thân ái, chúc mọi người buổi tối tốt lành.

" Đúng lúc này, loa trong đại sảnh truyền đến thanh âm của vị mỹ nữ chủ trì.

Tiếng đàn violon du dương êm tai chậm rãi vang lên, các vị khách giữa sân không khỏi đem ánh mắt tập trung ở trên khán đài.

"Mộ lão tứ, nên làm gì thì làm đi.

" Phó Bách Diễn ánh mắt cảnh cáo, ngữ khí lạnh lùng: "Trong vòng ba giây, biến mất khỏi mắt tôi.

"

"Em lại không nhìn anh.

" Mộ tứ thiếu trở mặt còn nhanh hơn cả Tôn Đại Thánh, mở miệng dứt khoát: "Em chỉ đứng ở chỗ này cũng không được sao?"

"Ha, khụ ha khụ……" Tô Cảnh Nhan nghẹn cười nghẹn đến mức ho khan.

Phó tổng đen mặt: "Vậy cậu đứng yên đấy cho tôi.

"

Dứt lời, hắn giơ tay nắm lấy cánh tay tiểu tình nhân, mang theo hắn đi về một phía khác trong sảnh yến hội.

" Phó Bách Diễn đè thấp giọng nói, nghiến chặt răng cấm: "Để tôi xem xem ở ngay trước mặt tôi, có ai còn dám không có mắt đâm vào lòng cậu hay không.

"

"Phó tổng, đã lâu không gặp!" Khi đang nói chuyện, một nam nhân trẻ tuổi ở cách đó không xa cầm một ly rượu Cocktail đến gần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!