Chương 19: Ngài Dùng Rejoice À

Hội sở Kim Thần.

Chiếc Cayenne điệu thấp ngừng trước cổng hội sở kim bích huy hoàng, hai người vừa bước xuống xe đã được phục vụ viên chuyên nghiệp tiến đến chào đón, cung kính dẫn hai người đi vào bên trong.

Ở những nơi chuyên tổ chức yến hội cao cấp thế này thông thường đều có một phần danh sách VIP, những người có thân phận như Phó tổng thậm chí không cần đưa ra thư mời cũng sẽ được mời vào.

Khi bước vào sảnh yến hội, Tô Cảnh Nhan rõ ràng cảm giác được, những người có mặt trong đại sảnh đều lập tức an tĩnh lại, giống như đồng thời bị ấn xuống nút tạm dừng.

Một người mặc tây trang màu đen, một người mặc tây trang màu xanh, giống nhau đều là vai rộng eo thon chân dài, sự chênh lệch chiều cao cũng vô cùng phù hợp, hai người sóng vai đứng cạnh nhau thoạt nhìn không khác người mẫu đang bước xuống từ sàn catwalk, hình ảnh đẹp đẽ khó tả, khiến cho yến hội vốn tráng lệ huy hoàng càng trở nên rực rỡ lấp lánh.

Các loại ánh mắt với ý vị không rõ dừng lại ở hai người bọn họ, chủ yếu vẫn là dừng ở trên người Tô Cảnh Nhan.

Nhưng biểu tình thầy Tô vẫn rất thản nhiên.

Tuy rằng không thường tham gia những trường hợp thế này, nhưng thầy Tô đã quen đứng trên bục giảng tiếp thu hơn cả ngàn ánh mắt chăm chú của những người khát cầu tri thức, cũng thường xuyên đại diện cho đại học A tham dự các loại diễn đàn học thuật trong và ngoài nước, hiện tại, ánh mắt soi xét của những người này đối với hắn mà nói thật sự không đáng giá nhắc tới.

Mà Phó Bách Diễn thoạt nhìn mặt vô biểu tình, nhưng trong lòng lại đang âm thầm đắc ý.

Không hổ là người của hắn, chính là rất bình tĩnh trấn định.

"Phó tổng!" Chủ nhân của yến hội đêm nay là Lục Minh nhanh chân bước lên trước, sang sảng cười nói: "Phó tổng, hoan nghênh anh đã đến!"

Phó Bách Diễn vươn tay bắt tay với hắn: "Khách khí.

"

"Vị này chính là?" Lục Minh chuyển ánh mắt sang người thanh niên đứng bên cạnh Phó tổng, đôi mắt khôn khéo vội lướt qua một tia kinh diễm.

Phó Bách Diễn thoáng nghiêng mắt, ngữ khí bình đạm: "Vị này chính là Tô giáo sư, tối nay dẫn cậu ấy lại đây chơi chơi.

"

"Thế nhưng là Tô giáo sư?" Biểu tình của Lục Minh lập tức thay đổi, vươn tay ra: "Không nghĩ tới bữa tiệc rượu nhỏ bé này của tôi lại được giáo sư Tô đại giá quang lâm, bồng tất sinh huy, bồng tất sinh huy!"

"Nơi nào.

" Tô Cảnh Nhan khẽ mỉm cười, vừa mới chuẩn bị vươn tay ra đã bị nam nhân ở bên cạnh cắt ngang.

"Cậu ăn chút gì trước đi, tôi đi theo bọn họ nói chuyện.

" Phó Bách Diễn một tay ôm tiểu tình nhân đến gần hơn, thấp giọng cảnh cáo: "Không được trêu ghẹo bất cứ ai đấy.

"

Tô Cảnh Nhan nghe vậy liền nghiêng nghiêng đầu: "Em là loại người này à?"

Nếu không yên tâm về hắn đến vậy thì cần gì phải mang hắn đến tiệc rượu này chứ, thật là.

"Tốt nhất là không phải.

" Phó Bách Diễn buông tay ra, nâng đôi chân dài tiến vào giữa đại sảnh yến hội.

Lục Minh không chút nào lúng túng, thu tay lại rồi ý vị thâm trường mà nhìn Tô Cảnh Nhan: "Tô giáo sư, nếu cậu cần gì thì cứ việc dặn dò nhân viên phục vụ.

Chơi vui vẻ nhé.

Tô Cảnh Nhan lễ phép trả lời: "Cảm ơn.

"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!