Vừa dứt lời, bên trong nhà hàng to như vậy lập tức lâm vào sự im lặng quỷ dị.
Hai người một đứng một ngồi, khi ánh mắt đối diện nhau, trong không khí như nổi lên tia điện bắn ra ánh lửa.
Ngắn ngủi vài giây, Giang Kim Thần nhanh chóng phản ứng lại trước, chính mình hình như là "qua tuổi nửa trăm tao lão nhân" từ trong miệng đối phương.
"Cảnh Nhan, có phải cậu nhớ nhầm không?" Hắn cố tình bỏ qua nam nhân đang toàn thân tản ra hơi thở tử vong, ngữ khí như nói chuyện đùa: "Thật ra, tôi chỉ lớn hơn cậu có một tuổi thôi.
"
Tô Cảnh Nhan thu hồi ánh mắt, tỏ ý xin lỗi mà nhìn về phía hắn: "Là có hiểu lầm, anh nghe tôi giải thích.
"
"Tô, Cảnh, Nhan!" Vị Thần Rít Gào lại lần nữa rời núi, Phó Bách Diễn tức giận đến mặt cũng đỏ: "Cậu rốt cuộc muốn giải thích với ai?!"
Vừa rống xong, những vị khách khác trong nhà hàng sôi nổi hướng ánh mắt tò mò về phía họ.
Sau đó, hai người vệ sĩ đứng phía sau Phó tổng tự động bước tới hợp thành một bức tường người, che kín cái bàn lại.
Tô Cảnh Nhan: Sao lại có cảm giác giống như sắp bị cá mập diệt khẩu tại chỗ vậy….
Đứng ở một bên, bí thư Kim tiến lên kéo một cái ghế dựa ra, Phó tổng vẻ mặt lãnh khốc mà cởi áo gió, ngồi xuống: "Giải thích!"
Tô Cảnh Nhan giơ tay che mặt, nhỏ giọng nói với Giang Kim Thần: "Anh đi trước đi, chuyện của chúng ta hôm nào lại ——"
Phó Bách Diễn: "Cậu nói cái gì? Tôi nghe không thấy!"
Đáng chết! Tiểu tình nhân thế nhưng dám ở ngay trước mặt hắn mắt đi mày lại với dã nam nhân khác!
Người tới chói lọi viết lên mặt bốn cái chữ to "chính thất bắt gian", vì không để cho Tô Cảnh Nhan khó xử, Giang công tử lựa chọn phong độ nhẹ nhàng đứng dậy.
Hắn duy trì nụ cười khéo léo: "Nếu Cảnh Nhan hôm nay có hẹn với vị khách khác, chúng ta lại hẹn ngày khác vậy.
"
Dứt lời, Giang Kim Thần cầm lấy áo khoác muốn đi ra ngoài, kết quả hai chàng vệ sĩ lại giống như môn thần mà đứng vững đó cản đường hắn.
Tô Cảnh Nhan không thể không cất cao giọng: "Phó Bách Diễn, để anh ta đi.
"
Hai tầm mắt giao phong, vài giây sau, Phó tổng nâng lên một bàn tay, ý bảo vệ sĩ tránh đường ra.
Tô Cảnh Nhan: Không sợ tổng tài quá sa điêu, chỉ sợ tổng tài mang bảo tiêu.
Nhưng điểm chết người chính là, hắn vậy mà cảm thấy vẻ mặt lạnh lùng lại trung nhị của Phó tổng có chút……soái, nhan cẩu thật sự là không có thuốc chữa……
"Anh đến chậm, hôm nay em thật sự có hẹn với một tao lão —— bác trai hơn tuổi nửa trăm.
" Thầy Tô kịp thời thắng gấp: "Nhưng bất hạnh chính là, em và bác trai đó đàm phán thất bại.
Sau đó, bác trai liền phái con trai ông ấy ra, chính là vị Giang công tử vừa rồi.
"
"A.
" Phó tổng phát ra một tiếng cười lạnh: "Cậu cho rằng, tôi sẽ dễ dàng tin tưởng câu chuyện ma quỷ đó của cậu sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!