Càng bôi càng đen.
Phó tổng lập tức cảm thấy tim như lên cơn co thắt, thẹn quá thành giận đứng dậy: "Cậu hiểu cái gì?"
"Ờ…… Em hiểu anh không có trộm em uống ——" nói đến một nửa, Tô Cảnh Nhan kịp thời giơ tay che miệng lại.
Nhưng giây tiếp theo, hắn đã bị một bàn tay to nóng bỏng đột ngột kéo vào phòng tắm.
"Bang" một tiếng vang lên, Phó Bách Diễn một tay chống tường, vây chặt tiểu tình nhân trong lòng ngực, làm một cái tường đông tiêu chuẩn của bá tổng.
"Mấy ngày nay cậu đang làm gì?"
"Đi học, sửa luận văn, nghiên cứu đề thi.
" Tô Cảnh Nhan đếm đếm đầu ngón tay, không dám nói chính mình đêm nay đi gay bar uống rượu.
Phó tổng bóp chặt cằm của tiểu tình nhân, buộc hắn ngẩng mặt lên, ngữ khí lạnh băng chất vấn: "Hơn một tuần, một cuộc điện thoại cũng không có, đáng bị tội gì?"
"Này không phải đang chờ Phó tổng triệu hoán sao?" Tô Cảnh Nhan chớp chớp đôi mắt đào hoa ngập nước: "Em cầm bảng số tình yêu chờ anh tới ~"
Vì hắn đã uống rượu, nên đôi má tuyết trắng như ngọc hơi nhiễm hồng, hàng mi vừa dài vừa dày ươn ướt, mặt khẽ ngẩng lên, biểu tình trông đáng yêu vô cùng.
"Không được làm nũng!" Nhịp tim Phó tổng đột nhiên đập nhanh hơn, lập tức tỏ vẻ hung ác để che giấu: "Vô cớ bỏ bê công việc, tôi sẽ trừ tiền lương của cậu!"
Tô Cảnh Nhan cười hì hì nhìn hắn: "Trừ đi, trừ đi.
"
Dù sao chính mình cũng có thể bù lại từ chỗ khác.
Tiểu tình nhân không biết sống chết, đây là đang trắng trợn táo bạo mà câu dẫn hắn sao?
Phó Bách Diễn chỉ cảm thấy nhịp tim đập càng lúc càng nhanh, ánh mắt u trầm không chịu khống chế mà dời xuống, dừng ở đôi môi đỏ bừng đang hé mở.
Môi của tiểu tình nhân trông thật đẹp mắt, tựa như cánh hoa vậy, hắn vẫn còn nhớ rõ cảm xúc hôn lên mặt hắn lần trước……
Hắn dường như nhập ma, từng chút từng chút tới gần.
Ngay lúc chóp mũi hai người sắp chạm vào nhau, Tô Cảnh Nhan lại bỗng nghiêng mặt đi.
"Phó tổng, anh có nên đi súc miệng trước không?"
Phó Bách Diễn: ……
Vì thế, Tô Cảnh Nhan được miễn phí thưởng thức màn biểu diễn thay đổi sắc mặt của Phó tổng từ trắng biến thành đen lại biến thành đỏ, vô cùng xuất sắc ngoạn mục.
Mãi đến khi hai người rời khỏi phòng tắm, sắc mặt Phó Bách Diễn vẫn rất khó chịu.
Tô Cảnh Nhan chú ý tới hắn dùng nắm tay đè lên vị trí dạ dày trên bụng, cảm thấy có chút không đúng: "Tối nay anh đã ăn cái gì vậy?"
No đến nôn ra, đó là ăn nhiều cỡ nào chứ……
"Phòng bếp làm cơm chiều quá dầu mỡ.
" Phó Bách Diễn ngả người dựa lên lưng ghế sô pha.
Tô Cảnh Nhan: "Có phải anh lại bị đau bao tử không?"
Nghe nói trong mười anh tổng tài, hết chín anh đã bị đau bao tử, tới tám anh thì có mùi thuốc lá trên cơ thể.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!